Lâm Nhất chẳng nể mặt gã chút nào, lạnh lùng nói: "Ngươi không coi ta ra gì, hay là không coi Long Vận Đại Thánh ra gì?"
"Dạ sư huynh..."
Dạ Phi Phàm xấu hổ cực độ, khẽ gọi một tiếng.
"Lớn tiếng lên, ta nghe không rõ".
Lâm Nhất thản nhiên nói.
"Dạ sư huynh!" Dạ Phi Phàm cất giọng gọi lớn, miễn cưỡng nặn ra nụ cười, nhưng cười còn khó coi hơn khóc.
"Sư huynh ban cho sư đệ thánh quả, lại thấy mất mặt sao? Ngươi không cần, thì thôi vậy..."
"Sư huynh nói đùa rồi", Dạ Phi Phàm mặt mũi cứng đờ, không muốn gây chuyện lớn, chỉ mong nhanh chóng kết thúc, liền đưa tay định nhận lấy thánh quả.
Dù sao đây cũng là một quả Thiên Vân ba màu, đã bị làm nhục tới mức này rồi, chẳng dại gì mà không lấy.
Bốp!
Nhưng Lâm Nhất lại ném thánh quả xuống đất, ngay giữa lúc đối phương còn đang sững sờ, hắn giơ chân lên giẫm nát bét.
"Muộn rồi".
Lâm Nhất mặt không đổi sắc, hờ hững nói.
Xào xạc!
Lâm Nhất giẫm chân lên quả Thiên Vân, hung hăng giẫm mấy vòng, đến khi quả thánh bị giẫm nát hoàn toàn mới buông ra.
Bốn phía yên lặng như tờ, không tiếng động.
Tất cả mọi người đều bị cảnh tượng này làm cho sững sờ, đây chính là quả Thiên Vân ba màu, nói vứt là vứt.
Mấu chốt là hắn nào có giẫm lên quả Thiên Vân, rõ ràng là giẫm thẳng lên mặt Dạ Phi Phàm, quá tàn nhẫn!
Đúng là vô tình, sự nhục nhã thế này, e rằng cả đời Dạ Phi Phàm cũng chưa từng trải qua.
Bên cạnh, Trần Tuấn cũng ngây người, tiểu Thánh đồ Cao Dương của cung Đạo Dương cũng sợ đến mức nói không ra lời.
Trần Phong đã sớm bị dọa cho choáng váng, che miệng không dám phát ra tiếng.
Trước kia y đã thấy rất nhiều lần, Dạ Phi Phàm dạy dỗ đại sư huynh, thê thảm mà chật vật.
Sau khi dạy dỗ xong, Dạ Khuynh Thiên còn phải cười lấy lòng đối phương.
Trần Phong rất rõ ràng, đại sư huynh nhà mình ở nhà họ Dạ, căn bản chẳng có chút địa vị nào.
Đừng nói Thánh đồ như Dạ Phi Phàm, bất kỳ đệ tử nội môn nào, cũng có thể chỉ trỏ sai khiến Dạ Khuynh Thiên.
Y đã bao giờ thấy qua cảnh tượng như hôm nay, nghĩ cũng không dám nghĩ.
“Dạ Khuynh Thiên, mẹ kiếp, ngươi muốn chết hả?”
Dạ Phi Phàm hoàn toàn bùng nổ, nhịn không nổi nữa, cũng chẳng cần nhẫn nữa, gã thực sự tức điên rồi.
Cùng là trưởng lão cảnh giới cấp Thánh cao cao tại thượng, nhưng Thánh Quân so với Đại Thánh, đúng là xách giày cũng không xứng.
Ít nhất cũng phải là Thánh Tôn, mới có thể miễn cưỡng chạm đến chút, mà cũng chỉ là miễn cưỡng.
Cho nên nói gã không còn cách nào khác, chỉ có thể nhịn!
Nhưng nhẫn nại cũng có giới hạn, Dạ Khuynh Thiên sỉ nhục như vậy, thật sự không thể nhịn được nữa.
“Đệ tử dưới trướng Long Vận Đại Thánh, vậy mà xuất hiện người cuồng đồ như ngươi, là sư huynh thì sao? Sư huynh, cũng không nên tùy tiện sỉ nhục sư đệ!”
Dạ Phi Phàm lạnh lùng nói: “Cho dù bị Đại Thánh trừng phạt, cho dù sư tôn không cho phép, hôm nay ta cũng phải dạy dỗ ngươi cho đàng hoàng.”
Lửa giận của gã ngút trời, lười để ý tới bao nhiêu quy củ.
Trong mắt Lâm Nhất lóe lên vẻ khinh thường, mặc cho đối phương xông đến, chỉ là khi đối phương sắp áp sát.
Xoẹt!
Hắn đưa tay lấy ra lệnh thánh thân truyền, dí đến trước mặt đối phương, uy thế Đại Thánh lập tức phóng thích ra.
Dạ Phi Phàm đang đầy bụng lửa giận, giống như nhìn thấy hư ảnh của Long Vận Đại Thánh, trong mắt lóe lên vẻ hoảng sợ.
Khí thế toàn thân lập tức tan biến, cả người trong nháy mắt tỉnh táo.
“Đừng nhát, ngươi chỉ cần động đậy, Long Vận Đại Thánh sẽ biết ngay. Nếu ngươi có gan, thì cứ trước mặt Long Vận Đại Thánh dạy dỗ ta, lặp lại những lời ngươi vừa nói thêm lần nữa.”
Lâm Nhất nhìn Dạ Phi Phàm lùi về sau, khóe miệng nhếch lên nụ cười, ngông cuồng bá đạo nói.
Sắc mặt Dạ Phi Phàm xám như tro tàn, cho gã thêm một trăm cái gan, gã cũng không dám ở trước mặt Long Vận Đại Thánh dạy dỗ đối phương.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất