"He he, ta đâu có nói nhất định phải nói cho ngươi cái đó. Ta chỉ bảo sẽ nói cho ngươi chuyện của hồ Thánh Tiên thôi…" 

 

 

Vương Mục Yên cười gian xảo, hai tay khoanh trước ngực, vòng ngực căng tròn kiêu ngạo, đứng thẳng tắp. 

 

 

Lâm Nhất trầm ngâm chốc lát rồi nói: 

 

 

"Vừa rồi giao thủ với ngươi xong, ta đã đại khái đoán được lai lịch của ngươi. Đừng để ta nắm được điểm yếu, bằng không ta sẽ cho ngươi hối hận". 

 

 

"Vậy thì cứ chờ mà xem đi!" 

 

 

Thánh Nữ Thiên Âm chẳng hề sợ hãi, vẫn cười tươi rói. 

 

 

Lâm Nhất quay người bước lên đỉnh, tức thì có mấy chục quả Thiên Vân ba màu bay ào tới trước mặt hắn. Thánh Nữ Thiên Âm thì khá đáng thương, chỉ nhận được có một quả Thiên Vân. 

 

 

"Dạ Khuynh Thiên, ngươi cho ta thêm ít quả Thiên Vân nữa đi.", nàng ta làm nũng. 

 

 

"Sao ta phải cho?" 

 

 

"Nếu ta vui, biết đâu sẽ thật sự nói cho ngươi thêm chút manh mối. Ta xưa nay vẫn theo nguyên tắc trao đổi ngang giá". 

 

 

"Bao nhiêu?" 

 

 

"Một nửa!" 

 

 

Mặt Lâm Nhất lập tức trầm xuống, lạnh giọng: 

 

 

"Nhiều nhất một quả, không thể thêm. Với điều kiện là ngươi phải nói trước, xem ta vừa ý hay không đã". 

 

 

Vương Mục Yên bĩu môi chê bai: 

 

 

"Được thôi, đồ keo kiệt. Thần văn Nhật Nguyệt năm xưa là do Dao Quang Kiếm Thánh và Thiên Tuyền Kiếm Thánh cùng phát hiện. Bí mật này đủ lớn rồi chứ?" 

 

 

"Còn gì nữa?" 

 

 

"Đưa quả trước đã..." Vương Mục Yên mỉm cười. 

 

 

Lâm Nhất liếc nàng một cái, đành lấy ra một quả Thiên Vân. Vương Mục Yên thì ngước mắt cười, hơi ngẩng đầu, khẽ hé đôi môi anh đào. 

 

 

Động tác ấy, rõ ràng là muốn Lâm Nhất tự tay đút cho nàng ta ăn. 

 

 

Lâm Nhất hơi khựng lại, đang định rụt tay về. 

 

 

"Dạ Khuynh Thiên, ngươi đúng là biết diễn". 

 

 

Không ngờ đúng lúc này, cảnh tượng ấy lại bị Bạch Sơ Ảnh vừa lên tới đỉnh nhìn trúng. Trong mắt nàng ta lóe lên một tia sát ý. 

 

 

Trông thấy cảnh tượng ấy, Bạch Sơ Ảnh tức đến muốn phát bệnh. 

 

 

Xem ra mấy câu trước đó Lâm Nhất nói gì mà cố ý chờ nàng, toàn là lời dối trá. 

 

 

Quan hệ giữa hắn với Vương Mục Yên đã mập mờ đến mức này, Bạch Sơ Ảnh cho rằng hai người này đang liên thủ lừa mình. 

 

 

Lâm Nhất thấy thế thì sững người, lần này thì xong rồi, nỗi oan ức này có rửa thế nào cũng không sạch. 

 

 

Chụt! 

 

 

Nhân lúc hắn đang ngây ra, Vương Mục Yên chủ động nghiêng người tới, dùng miệng ngậm lấy quả Thiên Vân trong tay hắn. 

 

 

Sau đó nàng ta ngửa đầu nuốt xuống, hai má phồng lên, nhai rất ngon lành. 

 

 

"Không hổ là quả Thiên Vân ba màu, mùi vị quả nhiên không tầm thường". 

 

 

Vương Mục Yên vừa ăn, vừa luyện hóa linh khí bên trong. Trên người nàng ta tỏa ra một tầng quang mang nhàn nhạt, kiếm ý trên thân dường như cũng đang tăng dần lên. 

 

 

Nhìn sắc mặt Bạch Sơ Ảnh, lại liếc sang Vương Mục Yên, Lâm Nhất nào phải kẻ ngốc, rất nhanh đã đoán được đại khái đầu đuôi. Hắn và Bạch Sơ Ảnh đều bị nữ nhân này trêu đùa. 

 

 

Giờ có giải thích với Bạch Sơ Ảnh, đối phương chắc chín phần mười cũng sẽ không tin. 

 

 

Lâm Nhất không những không giận mà còn bật cười, từ trước đến nay hắn chưa từng chịu thiệt lớn như vậy, khẽ nói: 

 

 

"Vương Mục Yên, chúng ta cứ chờ mà xem". 

 

 

Dứt lời, hắn nhảy lên, đáp xuống lưng tiên hạc, bay thẳng về phía Thiên tầng thứ tư. 

 

 

Vương Mục Yên và Bạch Sơ Ảnh liếc nhau một cái, rồi mỗi người cũng tự lên một con tiên hạc. 

 

 

… 

 

 

Trên đỉnh núi Phi Vân, nơi tụ tập đông người. 

 

 

Tấm bia đá cổ khắc đầy tên người bỗng nhiên bừng sáng, bốn loại ánh sáng khác màu thay nhau lóe lên. 

 

 

"Có người lên được Thiên tầng thứ tư rồi!" 

 

 

"Nhanh thế! Rốt cuộc là ai vậy?" 

 

 

"Còn phải hỏi à, chắc chắn là Dạ Phi Phàm, hoặc Âu Dương Hạc, hay Thần Chung. Đã lâu rồi bia Phi Tiên mới lại xuất hiện dị tượng  như thế này". 

 

 

"Hai vị thánh nữ chắc cũng nằm trong số đó." 

 

 

Dị tượng  vừa xuất hiện, toàn bộ núi Phi Vân lập tức sôi trào, trên dưới đều kích động không thôi. 

 

 

Nhìn một đám người phấn khích đến phát cuồng như vậy, Trần Phong của Tử Lôi Phong co rúm người lại, không dám nói lớn tiếng. 

 

 

Đợi đến khi ánh sáng trên bia Phi Tiên dần tắt, cái tên ở ô thứ tư hiện ra, y kinh ngạc đến mức ngây  ra như phỗng. 

 

 

Không nhìn nhầm chứ? 

 

 

Toàn bộ núi Phi Vân khi nãy còn cuồng nhiệt, trong khoảnh khắc này cũng hoàn toàn lặng ngắt, ai nấy há hốc miệng mà không thốt được nên lời. 

 

 

Cái tên hiện ra đầu tiên chính là - Dạ Khuynh Thiên! 

 

 

Vị tân đệ tử Thánh truyền chỉ có tu vi cảnh giới Tử Huyền kia, là người đầu tiên đặt chân lên Thiên tầng thứ tư. Phải một lúc sau tên Bạch Sơ Ảnh và Vương Mục Yên mới lần lượt hiện lên. 

 

 

Sau đó, rất rất lâu vẫn không có cái tên mới nào xuất hiện nữa, điều này có nghĩa là những người còn lại đều thất bại. 

 

 

Rất nhiều đệ tử Thánh truyền lúc nãy còn cuồng nhiệt như điên, giờ giống như bị ai đó đập một gậy vào đầu, cả người choáng váng, không dám tin vào cảnh tượng trước mắt. 

 

 

"Sao có thể như thế được!" 

 

 

Trần Tuấn của Đạo Dương Cung - người đã sớm xuống núi - chính là một trong số đó, cùng với mấy kẻ trước đây từng có xích mích với Lâm Nhất, giờ đều ngây người như phỗng. 

 

eyJpdiI6Im94SmF0dE9JNmRwWnNTUU5FS1JWM0E9PSIsInZhbHVlIjoiWkZIb1pYZXZsamtLa2dpSVpOeGlLWXNXdllTMkMxYVFzMXdrejdYQ2kzbldSWGdYTmIrWXpVN1d3aVN3R0ZxMkNPTWoyTkNWYnhcL29hVUxMTUpZQ0Z3PT0iLCJtYWMiOiI4MmU2NDc0ODIwODYxODQ2ZjUyYmMyOTM2MGVjMTA4YjMxMmQzOTcwZTdiNzhjYjkyMTY3MDQ4OTIwNjQxYWQxIn0=
eyJpdiI6IjJpUXVYQTgwbThFNmJ0YUZFTUNWTEE9PSIsInZhbHVlIjoiM3dUWlJVRFJoWUVGcmlDVWJCamR6NHhobXlWMVVnekpjVnJpTFZuNEpHZGVcL2FCaE1MV1NFQXFWTjFNeWZlZ1wvZGp6T3FcL3RWbnVGemRHWWlrQStUZFpHZlY1bTFRVHg3d1I5YVZGa0RxckFid1ZXZ3IwUzBEM2QyTGg2XC8zUzNtanNOKzBmME1lQW1lempQWWhSR0VsZnRSd0FQRHJabGU4TWhJZEx1MVU1cWZqTTQ2TUM3SXpucFZ4a3BYY2hiU2p2T1NSQXdQR0VtblwvYXo5VUU3MVhnQXpOditXcnJcL3d2bDVzb2QxeVJ6NFZncFwvNWtsWHZqY0VVckFYWFBkTzJWbVdRZlRpWTJ0RHpWNzh6ZzR2RTZrS3g4MEZSTVJBM2hXdkpcL3krOW9FYSs0REFyc3ZuenRDMFY3KzlKQTlIU0NpeHFocG43SFRBSUd3WUdEd3pveElDQnNWQ0dPOGpFMzU3UzhwYzY4T0lKdGhoR3hQakNpRGt5akFiZTlyTlMxek9GV2MrQkIzeUdMNkhJXC96WjZzdz09IiwibWFjIjoiYzI0ODAwNzgyMTU5OWFjYjc5ZmM1OTkxMzRhMmI3NzU1YjNhODFlOGMzODY3MjJiNzE2ZTFhNWMzMTIyZDJjMyJ9

 

Advertisement
x