"Ta không phải Dạ Khuynh Thiên. Nếu ngươi dám lừa ta, kết cục thế nào tự ngươi rõ". 

 

Theo tính cách của Lâm Nhất, vốn dĩ hắn chẳng có ý định tiếp xúc gì với nữ nhân này. Nhưng bí mật kia thì hắn lại thực sự muốn biết. 

 

 

Đặc biệt là câu sau cùng - có liên quan đến ba đại Kiếm Thánh Đông Hoang. 

 

 

Câu ấy vừa nói ra, hắn không qua đó cũng không được. 

 

 

Thế là, dưới ánh mắt kinh ngạc của Bạch Sơ Ảnh, Lâm Nhất thật sự bước về phía Thánh Nữ Thiên Âm. 

 

 

Sắc mặt nàng ta lập tức lạnh băng, thậm chí trong mắt còn lóe lên một tia sát ý. Nàng ta rốt cuộc cũng nhìn rõ con người hắn. 

 

 

Cái gì mà lãng tử quay đầu, nói trắng ra vẫn là một tên dâm tặc. 

 

 

Vương Mục Yên đắc ý liếc nhìn Bạch Sơ Ảnh, khiến nàng ta tức đến nỗi lồng ngực phập phồng, bàn tay nắm lấy tiểu kiếm hình hoa mai khẽ run lên. 

 

 

Đàn ông quả nhiên chẳng tên nào là tốt đẹp. Nàng ta rốt cuộc ngốc tới mức nào, lại có thể tin lời đối phương. 

 

 

Trong ánh mắt đầy ngưỡng mộ của những người khác, Lâm Nhất và Vương Mục Yên cùng đi lên đỉnh núi. 

 

 

Nhìn từ xa, hai người chẳng khác nào đôi thần tiên quyến lữ, tay trong tay vượt ải. 

 

 

"Dạ Khuynh Thiên lợi hại thật!" 

 

 

"Thánh Nữ Thiên Âm mà chủ động như thế, hẳn là nàng ta đã nhìn trúng tiềm lực của Dạ Khuynh Thiên rồi". 

 

 

"Ghen tị quá..." 

 

 

"Biết đâu cả hai còn có thể đồng thời lên tới đỉnh, đến lúc đó nhất định sẽ gây chấn động một phen". 

 

 

Sau khi hai người rời đi, vô số lời bàn tán khe khẽ vang lên. 

 

 

Dạ Phi Phàm lên tiếng, giọng chua lè: 

 

 

"Chỉ dựa vào hắn? Muốn lên tới đỉnh, cửa còn lâu mới mở. Vương Mục Yên chẳng qua là coi hắn như món đồ chơi mà thôi, cứ chờ xem hắn chết thế nào đi!" 

 

 

Những người khác im lặng, không ai tiếp lời gã. Dù sao gã  này hết lần này đến lần khác bị vả mặt, lỡ đâu lại bị vả thêm cú nữa. 

 

 

Trong mắt đám đệ tử thánh truyền khác, dù có muốn không thừa nhận thì lúc này cũng buộc phải thừa nhận, Dạ Khuynh Thiên quả thật không tầm thường. 

 

 

Khả năng rất lớn sẽ lên đỉnh thành công, tiến vào Thiên tầng thứ tư. 

 

 

Còn chuyện trở thành món đồ chơi của Vương Mục Yên, bọn họ chỉ cười cho qua. Ở đây ai mà không muốn trở thành món đồ chơi của Vương Mục Yên? 

 

 

Ngươi muốn, người ta còn chưa chắc đã coi ngươi ra gì. Dạ Phi Phàm cay cú quá thành ra mất hết phong độ. 

 

 

… 

 

 

Dọc đường lên núi, Lâm Nhất và Vương Mục Yên luôn giữ khoảng cách, lại còn đề phòng lẫn nhau từng ly từng tí. 

 

 

Người ngoài chỉ thấy được dáng vẻ yêu mị quyến rũ của nàng ta, cùng thân hình hoàn mỹ khiến lửa dục vọng trong lòng người ta như muốn bùng cháy. 

 

 

Nhưng bọn họ đâu biết nữ nhân này thật sự đáng sợ đến mức nào. 

 

 

Lâm Nhất đã mấy lần thúc giục nàng ta nói ra bí mật, nàng ta đều lấy cớ không tiện nói, kéo dài mãi, cho đến khi hai người vượt qua ải thứ tư, lên đỉnh thành công. 

 

 

Trên đỉnh núi, Thánh Kiếm sừng sững vươn thẳng, chỉ còn một bước nữa là hai người có thể đặt chân lên. 

 

 

Lâm Nhất vẫn đứng yên, chỉ quay đầu nhìn sang Vương Mục Yên. 

 

 

"He he, ta cho Dạ Khuynh Thiên đến hồ Thánh Tiên, là để điều tra về thần văn Nhật Nguyệt", giọng nói mềm như tơ của Vương Mục Yên từ tốn vang lên. 

 

 

"Thần văn Nhật Nguyệt ở trong hồ Thánh Tiên?" 

 

 

Ánh mắt Lâm Nhất thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhìn lại Vương Mục Yên thì phát hiện khóe môi nàng ta đang nhếch lên một nụ cười quỷ mị. 

 

 

"Quả nhiên ngươi biết thần văn Nhật Nguyệt. Xem ra mục đích của chúng ta giống nhau rồi". 

 

 

Đôi mắt Vương Mục Yên hơi nheo lại, cười khúc khích. 

 

 

Tim Lâm Nhất trùng hẳn xuống, biết mình trúng kế, lạnh giọng: 

 

 

"Cô đúng là đáng ghét". 

 

 

"Nếu mục đích giống nhau, cần gì phải làm kẻ địch? Chi bằng hợp lực tìm thần văn Nhật Nguyệt trước đã. Những manh mối ta có được chắc chắn nhiều hơn ngươi". 

 

 

eyJpdiI6IjZHN3d2bXF5M2JxYzZ6N2pqMTJ4WUE9PSIsInZhbHVlIjoidzlPVHB5c1lLM0FPU2FDcllzNUNENVF0VmRYTTM1XC9yY1hIRWxoTHI4Sm5cL0JBSXA3VVJ3MHI1Z28xWENiOEcxb3ZlRUhXZjdNWktPQis1bVwvK0FcL2hqcGdlTlM4MjdxMWhNRnlWRWhjXC9HbDh0V1wvNUp3c0hvSEtKREkrZHRIb0ZGWnRcLzNhc0hqZ3NFRDRIUSt1NmJaU2NRRjFWRlZleTFRdW5aSTUyaGxYUzdnbDhcL3VxR2prTlZsa3JyRitHZENxSWNlZGlDaGI0STN6S0U4dndUQUVDTTlRTVlrRFMwZFAxU1ZtZUdPSkRcL01TMFkyK2d0SGZhR0VEZ2pGYUlkcDErYVRpZ01EVlBaOHRJVVVCQ2VMdnRzZXN6YVNKZHdHTFlnMlVtb2pPQTU1WExEV2FRYVAyTU85M0VKcVwveFdBSElpVzJjODY0XC81Qm1vWVZMempIRmc9PSIsIm1hYyI6IjgyOGUyNTg0M2IzMzBmMGJmMjNmNDEzODllZTFhMWVhY2M4YzJiZmE5NWEwYjBmOTM3MzBkNWI2MTQ0YTgzODYifQ==
eyJpdiI6IkRXREZQbDV5SmFsVFdmdVlNMmNXNXc9PSIsInZhbHVlIjoibStISXhWT2NIXC9wb21YMkpOWE5DdXkzMWM3ZGFabXdxZkRwRExFZlpmVkZsUFVzcEJ5dERQK0h5UDRQMmNWTGMwYUo2djR3XC9adHNrMGpWOVRiRW9EeW1LdVBLR2VjQWJBTUx1SmxIUUlOUG1XNmI4aVo0UWRxcjBPdkdXUDJDSVhUQm5raW50OEk5YnJ1aWVxTjR5UjdzaEF6bDQ1QlZzNXVRRWRFcWNZYlljRGtwQk5Ba1RYbjRwbDA3UzB2eXlYdUdRdEFkRSs4SmRqaGZqeU9kWlV3QWxtVDhzZVl5SWhBWitBK0NZZDl2bk5jVSszVTlnRmdKUWJiYXBWWlVYWW90R1JUazhNQ1lrUGlOZ3RSbFkzcHhPXC9OWGNnbzZDSGU5M1RWN0Vjb1N3RGdkU3E3SllUOUlXOXZFOVFtRzhyQkNtT3VwYTNsTU50Z2F2MEJTZlFSMmtHdUdxblRDb0MyYTFjcjQxRzB4YVoxUzZvZ3VGS2J3WWtJRlozMmxyakJCNTQ2cTlMWEZxZlZaem9XeHhPWE5xbVpZWVwvVEtCZjFuaTFXNFQ3SGc9IiwibWFjIjoiNjVjMDljODNhYzA2MWI3ZTNhNDczYTJhOTBiNTk0ZmRjZDdjZmIzNzYzOGM4ZDNlODhkNmMzNGQzMWQzMGY5NiJ9

 

Advertisement
x