Ánh mắt người đàn ông mặc áo xám trở nên cổ quái, đánh giá trên dưới Lâm Nhất mấy lần, sau đó xoay người, lạnh nhạt vô tình nói: “Tránh xa ta ra.” 

 

Lâm Nhất phì cười, tên này đúng là khá thú vị. 

 

Hắn rất tò mò chuyện khí U Minh của đối phương là thế nào, cũng không để ý đối phương nghĩ gì, lập tức đi theo, trò chuyện câu được câu không. 

 

Người đàn ông mặc áo xám lười trả lời, không có ý quan sát Lâm Nhất. 

 

Trước đó gã thấy Lâm Nhất ra tay bất phàm, còn tưởng là cao thủ của hai cung ba viện, sau khi biết không phải, lập tức lười để ý. 

 

Hai người không phải cùng thế giới, huống hồ tu vi của hắn quá thấp, nói thẳng ra chỉ có hai chữ, chê. 

 

Gã rất có lễ phép, không nói lời gì khó nghe, nhưng trong lòng nghĩ gì đều viết hết lên mặt. 

 

Lâm Nhất bất lực, người này đúng là khó chơi. 

 

Hay là lộ hai tay? 

 

Hoặc là tỷ thí, đúng lúc Lâm Nhất đang vô cùng phiền não. 

 

Bụng hắn đột nhiên nóng rát đau đớn, trước đó ăn hơn hai trăm quả Thiên Vân, hóa thành khí màu vàng chạy loạn trong cơ thể. 

 

Toàn thân trên dưới, nóng như lò luyện, ở mi tâm càng trở nên vô cùng nóng bỏng. 

 

Không bao lâu sau, ngay cả Long Nguyên cũng nổi điên, tăng vọt với tốc độ kinh khủng. 

 

Phụt! 

 

Lâm Nhất đang khó chịu thì đánh rắm, cái rắm này rất to, sau khi xong rõ ràng thoải mái hơn nhiều. 

 

“Ngươi đánh rắm?” 

 

Người đàn ông mặc áo xám quay người, nhìn Lâm Nhất kỳ quái nói. 

 

Đúng lúc này, mùi hương u nhã lan tỏa khắp bốn phía, ẩn chứa linh khí thiên địa vô cùng nồng đậm. 

 

Người đàn ông mặc áo xám theo thói quen hít thật sâu, sau đó nhắm mắt, trên mặt lộ ra vẻ hưởng thụ. 

 

Đến khi mở mắt ra, không kìm được nói: “Thơm quá!” 

 

Nhưng vừa nói xong, vẻ mặt hai người đều trở nên kỳ quái, sau đó vô cùng kinh ngạc nhìn đối phương. 

 

Hồi lâu sau vẫn không nói ra lời, trầm mặc, yên tĩnh, vẻ mặt hai người đều khá lúng túng. 

 

Người đàn ông mặc áo xám rất lúng túng, Lâm Nhất cũng rất lúng túng, hắn cũng không muốn vậy, nhưng thật sự không khống chế được. 

 

Yên lặng, yên lặng như chết. 

 

Cuối cùng... Vẫn là Lâm Nhất phá vỡ sự im lặng, hắn tiếp tục đánh rắm. 

 

Ầm! 

 

Sau đó, khí tức trên người tăng vọt, ngay trước mặt người đàn ông mặc áo xám, từ cảnh giới Tử Huyền tầng ba đột phá lên cảnh giới Tử Huyền tầng bốn. 

 

Lâm Nhất vô cùng lúng túng, muốn tiến lên rời đi. 

 

Nhưng vừa định động đậy, lập tức cảm nhận được sát cơ khóa chặt lấy mình, người đàn ông mặc áo xám đang do dự có nên giết người diệt khẩu hay không. 

 

Sắc mặt Lâm Nhất lúng túng, chỉ có thể đứng yên không di chuyển. 

 

Hai người đều không dám hít thở, cũng không dám nói chuyện, cứ đỏ mặt nín thở nhìn đối phương như vậy. 

 

Phụt! 

 

Không lâu sau, Lâm Nhất đánh thêm mấy cái rắm nữa, tu vi của hắn vèo vèo vèo, tăng lên đến cảnh giới Tử Huyền tầng bốn đại thành. 

 

Mắt người đàn ông mặc áo xám sắp trợn tròn, như vậy cũng được sao, đây là công pháp tu luyện gì vậy? 

 

Gã trơ mắt nhìn, Lâm Nhất không ngừng đánh rắm, sau đó tu vi từ cảnh giới Tử Huyền tầng ba, đạt đến cảnh giới Tử Huyền Cảnh tầng bốn đại thành. 

 

Quả thực là nghe chưa từng nghe, thấy chưa từng thấy, xưa nay chưa từng có, thật sự tuyệt. 

 

Gã rất tò mò, vô cùng tò mò. 

 

Nhưng không thể nói chuyện, chỉ có thể cứng rắn nín nhịn, vô cùng khó chịu. 

 

Lâm Nhất thật sự nín không nổi nữa, hắn hít thật sâu, rồi cười gượng nói: “Quả thật rất thơm.” 

 

Ý hắn rất rõ ràng, ta cũng hít rồi, có thể đi chưa? 

 

Người đàn ông mặc áo xám thấy vậy, tán đi sát cơ, sau đó há miệng hít thở. 

 

Phụt! 

 

Nhưng gã vừa mới mở miệng, Lâm Nhất đánh thêm cái nữa, chuyện này... Đúng là quá ngượng ngùng rồi. 

 

Sắc mặt người đàn ông mặc áo xám lập tức xanh lét, vô cùng khó coi, trừng mắt nhìn Lâm Nhất. 

 

Khóe miệng Lâm Nhất co giật, ta đâu có cố ý. 

eyJpdiI6IlU1cjd1VE1mYjVlUnlCZENvOGREOGc9PSIsInZhbHVlIjoiS0JKUGpTT2RhY1lnZ1E0SjFkSyt5eHdsSERqYUlQdEZiWWJhcVI3WlMzd25sVDBWeko2XC9XMXNSUDZUNTE0OFMiLCJtYWMiOiIwYmRjODU1YTMyMmQ0N2E0ZGI1MjkxNGY4YzMyMTlhYTVhNGFjMGQ3YTMzODgzZjM0ZjdiM2ZlNGIyMTgwMzc1In0=
eyJpdiI6ImxpMVJhRGJ3K1lKdUpQT2JEOVViU1E9PSIsInZhbHVlIjoiaHNuanBSb2ZoUnU0Y0tLWUs4MThZR3RueHdicW9LMEJJNzB5eXR0TjN1dHVyd3hOaXhndCtyd0o0N2FZdmRJNjhrWERhYTFrVG5VdHBkZCtVb3VXNmdpXC81dUJ0bEE4QlhLSXhGMUo2cm11M3ozT1lDa09BbG9jVWttVmVHamtVek1Zakt1d3VhaDhJTjkxazM5UFoxamVCcDhGdmt4OCt3dVdQNElVQXFtTnlhNjhFK25VZG9JWElacW1QSHRycWVpZHVlWDdEVEs0YnBqV2RtMm9ZNFE9PSIsIm1hYyI6IjI0YmNmZGNlYWQ3ZTI3YzE5ZGMyZGU4MTdjZDM0NTFkYTI3MjEzZDM0OTg3NDdiYTI1OGY1OWYwZTYyMWQ1N2EifQ==

Người đàn ông mặc áo xám chặn hắn, hỏi: “Thần Chung của viện U Lan, có vấn đề, hỏi xong ta sẽ đi.”

Advertisement
x