Từ khi người này trở về, tâm cảnh của nàng ta đã bị hắn quấy loạn không chỉ một lần. Sớm biết vậy, năm đó nên một kiếm giết chết tên ác nhân này luôn rồi.
"Dạ Khuynh Thiên, sau này ngươi đừng xuất hiện trước mặt ta nữa. Bây giờ cút cho ta!!"
Bạch Sơ Ảnh tức giận quát một câu, liền cưỡi tiên hạc nhanh chóng rời đi, một khắc cũng không muốn nhìn hắn thêm.
"Người phụ nữ này phát điên gì thế, lúc thì dặn ta tránh xa Thánh nữ Thiên Âm, lúc lại bảo ta cút..."
Lâm Nhất khẽ than một tiếng, lấy lệnh bài ngọc ra triệu hồi tiên hạc, bay về phía Thiên tầng thứ hai trên núi Phi Vân.
Núi Phi Vân liên quan tới Tinh Hà kiếm ý, Lâm Nhất đương nhiên sẽ không vì hai người phụ nữ kia mà lựa chọn bỏ cuộc.
Hạc tiên đưa Lâm Nhất bay lên cao, bay về tầng trời thứ hai của núi Phi Vân.
Lâm Nhất rảnh rỗi không có việc gì làm, đếm thử quả Thiên Vân vừa thu thập được, tổng cộng hơn hai trăm quả.
“Tội lỗi.”
Lâm Nhất khẽ thở dài, rồi ném quả vào miệng.
Quả Thiên Vân thơm ngọt ngon miệng, mỹ vị tuyệt vời, chỉ cần nhai sơ qua đã nuốt trọn.
Thịt quả vào cổ họng lập tức tan ra, toàn bộ khoang miệng tràn ngập hương thơm, vị giác đơn giản là được thỏa mãn.
Nhưng sự thỏa mãn này chỉ kéo dài chút rồi hoàn toàn biến mất, quá nhanh, một quả Thiên Vân nhai hai cái là hết, hoàn toàn không đủ đã.
Hình như không có thay đổi gì lớn?
Lâm Nhất có thể cảm nhận được, có luồng ấm áp chảy vào xương cốt, còn có luồng kiếm ý màu vàng dung nhập vào biển kiếm ở mi tâm.
Nhưng ngoài ra, cũng không có thay đổi gì quá lớn.
Quả thánh vô cùng quý giá với người khác, dường như hiệu quả cũng không rõ ràng với Lâm Nhất lắm.
“Coi như ăn vặt cũng không tệ.”
Lâm Nhất cười, cũng không quá thất vọng, nhét đầy từng quả Thiên Vân vào miệng.
Nếu để người khác nhìn thấy cảnh này, nhất định sẽ kinh ngạc đến rớt cả cằm.
“Không thể không nói, cũng khá thoải mái.”
Lâm Nhất lộ ra nụ cười, trong vô thức đã ăn hơn năm mươi quả.
Nhanh quá!
Quả này thật sự quá ngon, Lâm Nhất ăn có chút ghiền rồi, đến khi đến tầng trời thứ hai, đã ăn toàn bộ hơn hai trăm quả Thiên Vân.
Lâm Nhất liếm môi, vẫn còn chưa thỏa mãn, còn chưa ăn đã.
“Hình như không giống lắm.”
Lâm Nhất quan sát, cách đó mấy ngàn mét có ngọn núi cao vạn trượng, như thanh kiếm đứng sừng sững giữa trời đất.
Kiếm uy huy hoàng, thống trị tám phương.
Phía trước không xa có người đứng ngẩn ra, nhìn lên bầu trời, vẻ mặt phức tạp, buồn bã mất mát.
Lâm Nhất đi tới, trùng hợp thay, chính là người đàn ông mặc áo xám khi nãy.
Trong cơ thể gã giống như mình đều có khí U Minh tồn tại, nhưng hai luồng khí U Minh này hoàn toàn khác biệt.
“Đang làm gì vậy?”
Lâm Nhất tò mò nói.
Người đàn ông mặc áo xám nhìn lên bầu trời, không nhìn Lâm Nhất, nói: “Vừa rồi, có hai mỹ nữ của Thiên Đạo Tông đi qua, một người là thánh nữ viện U Lan ta, một người rất trẻ, ta chưa từng gặp, nhưng hẳn là vị tiểu thánh nữ mười chín tuổi của cung Thiên Âm.”
“Rồi sao nữa?”
“Họ không thèm nhìn ta, nhìn qua cũng không nhìn, cứ như ta là không khí vậy.”
Người đàn ông mặc áo xám thất vọng nói.
Gã cũng xem như tuyệt thế yêu nghiệt, sớm đã trở thành Thánh đồ, nhưng trong mắt hai vị thánh nữ kia, dường như đều không đáng nhắc đến.
Vị thánh nữ Thiên Âm thì thôi, thánh nữ U Lan cũng chỉ liếc nhìn sơ qua, gật đầu rồi rời đi.
Không ngờ tên này còn khá tự luyến.
Lâm Nhất cười nói: “Huynh đệ, chân trời góc bể đâu đâu cũng có cỏ thơm, ngươi đẹp trai như vậy, nhất định sẽ có người thích.”
“Ta không thích, ta chỉ thích thánh nữ, thật sự không được thì Huyền Nữ Diệu Âm cũng được.”
Người đàn ông mặc áo xám cố chấp nói, nhưng ngay sau đó u sầu nói: “Nhưng các nàng ta đều không thích ta, cho nên cả đời này ta sẽ cô độc, chỉ có thể lấy kiếm làm bạn, loại cô đơn này, ngươi không hiểu.”
Lâm Nhất cố gắng nhịn cười, hồi lâu sau mới nói: “Thật ra ngươi cũng không nhất thiết phải cô độc?”
“Nói thế nào?”
Người đàn ông mặc áo xám quay đầu, gã chỉ thích thánh nữ, nhưng thánh nữ không thích gã, nói: “Còn có cách hả?”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất