Cho dù cảnh giới Niết Bàn đến cũng không hoảng, huống hồ là cảnh giới Tử Huyền tầng năm.
Lùi một vạn bước, cho dù không dùng bất kỳ chí bảo nào, cảnh giới Tử Huyền tầng bảy đỉnh phong tới, Lâm Nhất cũng sẽ không có nửa phần sợ hãi.
Hiện tại Lâm Nhất chỉ cảm thấy nhàm chán, chỉ mong sớm kết thúc.
Bất kể Trần Phong có thổi phồng lễ sắc phong này đến mức nào, Lâm Nhất đều thấy mất hứng.
Hoàn toàn không bằng sự kịch liệt khi hắn ở phế tích Huyền Vũ, tranh đấu ở tầng thứ, quả thực không có gì để Lâm Nhất xem.
“Thánh nữ U Lan đến rồi!”
Đột nhiên, mắt Trần Phong sáng lên, nói: “Đại sư huynh, người của viện U Lan đến rồi, là thánh nữ điện hạ!”
Lâm Nhất khẽ nhấc mí mắt, nhìn về phía Bạch Sơ Ảnh.
Bạch Sơ Ảnh vẫn xinh đẹp như trước, thật sự rất trắng, trắng như tuyết, trắng như ngọc.
Nàng ta lạnh lẽo thuần khiết như tuyết, ôn nhu cao khiết như ngọc, giữa chân mày kèm theo phong mang sắc bén, khiến khí chất của nàng ta như thanh kiếm, vô cùng lặng lệ.
Nói thật, ngũ quan của Bạch Sơ Ảnh không phải tuyệt đỉnh, nhưng khí chất này của nàng ta rất hiếm có.
Khiến nàng ta được cộng thêm rất nhiều điểm, vẻ đẹp của nàng ta không giống những người phụ nữ khác ép người đến nghẹt thở.
Vẻ đẹp của nàng ta kèm theo sự cao khiết và thanh lãnh, như ngọc ôn nhu tinh xảo.
Trên ý nghĩa nào đó, càng dễ hấp dẫn ánh mắt của đàn ông.
Quả nhiên, nàng ta vừa xuất hiện, bầu không khí lập tức trở nên cực kỳ sôi động, vô số ánh mắt đều tập trung lên người nàng ta.
“Dạ Khuynh Thiên, ta còn tưởng ngươi là con rùa rụt đầu, ngay cả lễ sắc phong cũng không dám đến!”
Ngay lúc này, có tiếng quát lạnh lẽo truyền đến.
Mặt La Thừa lạnh lùng bước đến, gã xông về phía Lâm Nhất, sát ý trong mắt không dứt.
“Ồ.”
Lâm Nhất nói.
La Thừa thấy Lâm Nhất qua loa như vậy, trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo, nói: “Lễ sắc phong còn chưa bắt đầu, hay là hai ta chơi chút, mười chiêu phân thắng bại, ai thua người đó từ bỏ đệ tử Thánh truyền?”
Mười chiêu phân thắng bại!
Lời của La Thừa cực kỳ ngông cuồng, hơn nữa giọng rất lớn, vang vọng khắp đạo trường.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người trong ngoài đạo trường Dịch Kỳ đều nhìn qua, vẻ mặt trở nên cực kỳ phấn khích.
Cuối cùng cũng có người đến tìm Dạ Khuynh Thiên rồi!
“Ta còn tưởng tân Thánh truyền khóa này đều sợ vỡ mật, không dám đến gây phiền phức cho hắn nữa chứ.”
“Thứ phế vật Dạ Khuynh Thiên, vốn không nên xuất hiện tại lễ sắc phong.”
“Chỉ là tên dâm tặc thôi, căn bản không có tư cách trở thành đệ tử Thánh truyền, hắn chính là nỗi nhục của Thiên Đạo Tông!”
Nghe nói sau khi hắn đại náo viện U Lan thì nhát gan suốt nửa tháng, trốn trong Tử Lôi Phong không dám ló mặt ra.
…
Tiếng bàn luận khắp nơi không dứt, vô số ánh mắt đều xem trò vui.
Lâm Nhất nghe vậy chỉ khẽ cười khinh, không thèm để ý tới La Thừa.
“Dạ Khuynh Thiên, ngươi đã nhát gan suốt nửa tháng rồi, còn định tiếp tục nhát gan nữa sao?” La Thừa ép sát từng bước, lạnh lùng quát hỏi.
Ta nhát gan suốt nửa tháng? Sao ta không biết nhỉ, Lâm Nhất quay đầu nhìn Trần Phong.
Trần Phong nhỏ giọng kể chuyện nửa tháng này cho hắn, Lâm Nhất nghe xong không khỏi bật cười, hắn suýt nữa thì quên mất chuyện ở viện U Lan.
“Viện U Lan có được một Thánh truyền không dễ, ta không muốn giao đấu với ngươi, cút sang bên kia đi.”
Lâm Nhất chẳng khách khí, mí mắt khẽ nâng, thản nhiên nói.
Vừa dứt lời, lập tức gây nên trận xôn xao.
Ngay cả khóe miệng Trần Phong cũng giật giật, đại sư huynh nói ngược rồi thì phải, rõ ràng là Tử Lôi Phong có được một Thánh truyền mới không dễ.
Còn những người khác thì khá kinh ngạc, Dạ Khuynh Thiên này nào có nửa điểm nhát gan, dường như còn cuồng hơn.
“Hừ.”
La Thừa không giận mà cười, giễu cợt nói: “Dạ Khuynh Thiên, mặt mũi nào cho ngươi nói lời đó, viện U Lan ta mỗi năm ít nhất cũng có mười đệ tử Thánh truyền, còn Tử Lôi Phong các ngươi thì năm nào cũng đội sổ, mấy năm liên tiếp không có nổi một Thánh truyền.”
Lâm Nhất cười nói: “Vậy ngươi lấy đâu ra mặt mũi, rõ ràng đến hai chiêu của ta cũng không đỡ nổi, còn dám nói mười chiêu phân thắng bại với ta.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất