Uy danh của Dạ Khuynh Thiên ở Tử Lôi Phong đạt đến mức chưa từng có, ngay cả mấy vị đệ tử Thánh truyền lớn tuổi cũng không sánh bằng. 

 

Còn Lưu Hạo - đại sư huynh của đệ tử nội môn thì đã sớm bận bịu hầu hạ, trời chưa sáng đã mang thánh bào đến. 

 

Đó là thanh y chỉ đệ tử Thánh truyền mới được mặc, thêu phù hiệu Tử Lôi Phong. Ngọn lửa thèm khát trong mắt Lưu Hạo gần như cháy bùng. 

 

"Đại sư huynh, đây là lệnh sư tôn bảo ta mang đến. Người đã đợi sẵn ở tế đàn Thiên Đạo". 

 

Lưu Hạo dẫn theo một đám người đưa áo tới, trên mặt là nụ cười lấy lòng. 

 

Sau khi chuyện ở viện U Lan lan ra, Lưu Hạo đã hoàn toàn tắt mộng tưởng, về sau không dám đối đầu với Dạ Khuynh Thiên nữa. 

 

Lâm Nhất khoác thanh y thánh bào, liếc qua đám người: "Trần Phong, đi với ta". 

 

"Vâng". 

 

Trần Phong gật đầu, vội bước đến bên hắn, hai người sóng vai mà đi. 

 

Các đệ tử khác của Tử Lôi Phong, kể cả Lưu Hạo, chỉ có thể theo phía sau. 

 

Lâm Nhất cũng vì sợ lộ sơ hở nên mới mang Trần Phong theo cạnh mình. 

 

Đến tế đàn Thiên Đạo, cảnh tượng trước mắt khiến hắn sững sờ - đông nghịt người. 

 

Bốn phía toàn là người, đệ tử nội môn của một trăm lẻ tám phong gần như đến đủ cả. 

 

Ngay cả không ít người đã là đệ tử Thánh truyền từ trước cũng kéo đến. 

 

"Năm nay trong số tân đệ tử Thánh truyền có mấy kẻ yêu nghiệt tuyệt thế. Bọn họ nổi danh từ khi còn rất trẻ, nay tiến vào Thánh truyền ắt gây chú ý lớn. Vừa khéo ba đại mỹ nhân của Thiên Đạo Tông cũng đều có mặt, nên mới náo nhiệt thế. Chứ mọi năm thường không được thế này". 

 

Trần Phong khẽ giải thích. 

 

"Ba đại mỹ nhân, ngoài Diệu Âm Huyền Nữ và U Lan Thánh Nữ ra, còn ai?" Lâm Nhất thuận miệng hỏi. 

 

Khóe môi Trần Phong vô thức nở nụ cười. Quả không hổ là đại sư huynh, chẳng buồn hỏi mấy yêu nghiệt kia là ai, đã nhắm thẳng vào mỹ nhân rồi. 

 

Có điều ngay cả ba đại mỹ nhân mà còn nhớ không rõ, ký ức đại sư huynh quả thật hơi loạn. Không biết một năm qua đã trải qua những gì. 

 

Trong mắt Trần Phong, Dạ Khuynh Thiên hẳn đã gặp kỳ ngộ kinh thiên, trả giá cực nặng, chín chết một sống mới có ngày lửa tàn tái sinh hôm nay. 

 

Trần Phong không nói ra, nhưng trong lòng rất bội phục. 

 

"Ngoài hai vị đó, còn lại là Thiên Âm Thánh Nữ", Trần Phong thu lại dòng suy nghĩ, hạ giọng. 

 

Hai người vừa nói vừa tiến về tế đàn Thiên Đạo. 

 

Lâm Nhất đã tìm hiểu về lễ sắc phong, cũng đã có chuẩn bị trong lòng, chỉ là thấy khác hẳn tưởng tượng. 

 

Đại điển sắc phong này thực ra cũng là một cuộc đấu đá giữa các phong, công khai lẫn ngấm ngầm, lại gay gắt vô cùng.

Tế đàn Thiên Đạo nằm giữa hai dãy Thần Sơn. 

 

Trước tế đàn, có đạo trường rộng lớn hùng vĩ, tên là đạo trường Dịch Kỳ. Mặt đất đạo trường đen trắng đan xen như bàn cờ, ngày thường sẽ có Thánh Giả ở đây giảng đạo, đệ tử Thánh truyền có thể đến nghe. 

 

Hôm nay là lễ sắc phong, không có nhiều hạn chế như vậy, nên từ sớm đã có rất nhiều người đến. 

 

Bởi vì nói chung, người chủ trì đại điển sắc phong đều là Thánh trưởng lão. 

 

Cho dù Thánh trưởng lão ở Thiên Đạo Tông, cũng không phải dễ gặp, bất kỳ Thánh trưởng lão nào cũng đều có địa vị vô cùng tôn quý. 

 

Lâm Nhất đến khá muộn, tân Thánh truyền của một trăm lẻ tám phong, đều đã đến đông đủ. 

 

“Đại sư huynh, mấy ngày nay chuyện huynh ở viện U Lan đã truyền ra, rất nhiều người cực kỳ bất mãn với việc huynh về việc tỏ tình với thánh nữ U Lan. Cảm thấy huynh làm nhục thánh nữ, nếu lát nữa lễ sắc phong có người gây chuyện, vẫn nên khiêm tốn chút thì hơn, ta sợ người quá đông... Sư huynh sẽ chịu thiệt.” 

 

Trần Phong thấy Lâm Nhất không hề có vẻ căng thẳng, lên tiếng nhắc nhở. 

 

Y vẫn là khá có lòng tin với thực lực hiện tại của Dạ Khuynh Thiên. 

 

Chỉ tiếc đại sư huynh nhà mình quá nhiều người hận, không chịu nổi người đông. 

 

Nhất là sau khi chuyện ở viện U Lan truyền ra ngoài, mỗi ngày đều có người đến Tử Lôi Phong, chỉ mặt gọi tên muốn tìm Dạ Khuynh Thiên tỷ võ. 

 

Thậm chí còn có cả sinh tử quyết đấu, trong đó có người theo đuổi ái mộ Bạch Sơ Ảnh, nhưng nhiều hơn là nhìn hắn không vừa mắt. 

 

Nhưng tất cả đều bị phong chủ của Tử Lôi Phong ngăn cản, cũng không cho người thông báo Lâm Nhất, nói là không thể quấy rầy Dạ Khuynh Thiên tu luyện. 

 

Vẻ mặt Lâm Nhất khinh thường, nhưng vẫn miễn cưỡng gật đầu. 

 

Đã là tân đệ tử Thánh truyền, vậy tu vi cao nhất cũng chỉ đến cảnh giới Tử Huyền tầng năm, không thể cao hơn nữa. 

 

Theo quy củ của Thiên Đạo Tông, mỗi năm sắc phong đệ tử Thánh truyền một lần, chỉ cần đạt đến cảnh giới Tử Huyền là có thể sắc phong rồi. 

 

Trừ khi là mấy năm không trở về, nếu không cho dù nghịch thiên đến đâu, trong một năm cũng chỉ đến cảnh giới Tử Huyền tầng năm. 

eyJpdiI6ImxcL3IwVWdaT29LUEtDSDNDbFpmZk9RPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlcxUEtjVEhRM2wwWVMxOHVFM2FSYTRsWmMzWUxHZlFPK3FWWStzVDVPM3AwakNqVW16MUg0OFNnRlR1ZVRCaHMiLCJtYWMiOiI2MjJkNGNhY2M5Mzg2YWU2OWIyMWEyYWI4Njg3NTFlOWM5OGQ3YWFjMTQwNjk4Y2UzNGM3MWFlNWVjMzU2NTFmIn0=
eyJpdiI6IjBTcm9LWmVmbVZaOHBmRytuQjRLRHc9PSIsInZhbHVlIjoibjluOHg4c3dwekluVEpXV2x0bG44MHJjcVllZXFMencyTWVud3JVT2pLT0g5d0lJTXk2R3V4MVpwQ08yTDRLa0pLZUVBeDdwOEk3ckFXeXVqNWs2QnFVcW1LYzZaZmNYSTVHZk5ieXB1eFFrelJaNDJGditwcU4rYUFGT2c2WFZOTkptdUpnZDh5NXdIMTRBanh0aGhaXC9uRHJETERXb0JHdzE5UUJRT21QY0NiT3ljVTJUWjlyRDlnY2ZrS2dKNkdFVm80K2lkRmtwQmZ1TGdWOEJxS3F3RDhYUFRqTmRMZVFZeFNlT2dDck9KekhTb0JjbUoxakt2bUdEK3hmYjRcL0syK0lcL2xvS3ltUStwSFRlcFhSc25pV0xxSDZcL01BRVdxMUhFNWRQaXRoTDlXajQrd0Jqd3dYeDYyMGgzYzU0bEZEMGxmK1pjR0xJWTlCYmVYOHdiXC9HR1d3bzJOQk9Ja1pqVTBnaTl2MGpOYjJIRmw2Rytibm13S2tpcWFzQmEiLCJtYWMiOiI0OTJhMGM5ZDVmN2YwYTExMTlmMTZkYjlhNzAzMjgxNzYxN2E2NTY3ODQ1YTA4ZGZiYjY4NzhiNjMyYTc0OWYxIn0=

Thủ đoạn hiện tại của Lâm Nhất, nếu vận dụng giáp Vạn Lân, bảo liên Huyền Lôi và Lôi Âm Phục Ma Châu trên người.

Advertisement
x