Gã này cũng thú vị thật, trước còn bị người đời chê bai đủ điều, chớp mắt đã lật kèo. 

 

Có điều khác với những người khác trong viện Huyền Nữ, nàng ta liếc một cái đã thấy rõ phần diễn trong lời lẽ của Lâm Nhất: nghe thì chân thành cảm động, nhưng nghĩ kỹ vẫn chỉ là những câu hoa mỹ trơn tru, chẳng thể xóa chuyện hắn giả gái lẻn vào hồ Thánh Tiên. 

 

Chỉ là cái kiểu "si tình" này đúng là rất dễ lấy lòng. 

 

Hắn thật sự gặp ta rồi ư? 

 

Hân Nghiên vẫn chưa thể tưởng tượng được Dạ Khuynh Thiên với Lâm Nhất thành một người, khí chất hai kẻ khác nhau quá nhiều. 

 

Giá như năm ấy Lâm sư đệ có một nửa cái dẻo miệng của Dạ Khuynh Thiên, dù biết là giả, nàng ta cũng chẳng đến mức bỏ đi không lời từ biệt. 

 

Nghĩ đến đây, sắc mặt Hân Nghiên chùng xuống. 

 

"Thánh nữ, giờ làm sao?" 

 

Bên cạnh Bạch Sơ Ảnh, mấy đệ tử viện U Lan nhìn tiệc rượu đang nháo nhào, hỏi nhỏ. 

 

"Giải tán đi". 

 

Bạch Sơ Ảnh hơi chán nản đáp. 

 

Bị Dạ Khuynh Thiên khuấy động một phen thế này, có miễn cưỡng tổ chức tiếp e cũng chẳng còn ý nghĩa. 

 

Nàng ta nhìn theo bóng lưng Lâm Nhất xa dần, khẽ nhíu mày, lộ vẻ nghi hoặc. 

 

Nàng ta luôn thấy lời Dạ Khuynh Thiên vừa nói có nhiều điểm không ổn, chẳng giống điều kẻ trước kia ấy có thể nói ra. 

 

Dạ Khuynh Thiên trước đây tuy vô sỉ, nhưng khó mà có phong thái như hôm nay. 

 

Bạch Sơ Ảnh từng gặp Dạ Khuynh Thiên nhiều lần, ấn tượng rất kém: kẻ này ức hiếp kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, đã thế còn dựa vào cái mặt điển trai kia đi dây dưa với nữ đệ tử đồng môn. 

 

Nhưng lần này vẫn vô sỉ như thế mà nghe lại thuận tai hơn nhiều, khó mà thực sự sinh oán hận. 

 

Dù biết là mấy lời giả dối, nàng ta cũng chẳng thấy quá chán ghét. 

 

Chỉ vỏn vẹn một năm, sao thay đổi lớn vậy? 

 

… 

 

"Thần văn Nhật Nguyệt thật ở viện U Lan sao?" 

 

Rời viện U Lan, vừa đáp xuống đất, Lâm Nhất lập tức truyền âm cho Tiểu Băng Phượng. 

 

"Có đấy, nhưng cụ thể ở đâu thì không chắc. Có thể trong viện U Lan, cũng có thể quanh đó, cũng có thể ở một bí cảnh nào đó", Tiểu Băng Phượng cười đáp. 

 

"Vậy... khác gì nói cho có?" 

 

Lâm Nhất khẽ nhíu mày. 

 

Bản thân viện U Lan đã rất rộng, đại điện vừa rồi chỉ là phần nổi của tảng băng. Nếu tính cả khu vực xung quanh nữa thì khỏi nói. 

 

Mà nếu còn ở trong một bí cảnh nào đó thì đừng mơ tìm nổi. 

 

"He he, lúc này phải phát huy bản sắc tra nam của ngươi chứ. Ngươi qua lại với Bạch Sơ Ảnh nhiều vào, viện U Lan nàng ta chắc chắn quen thuộc hơn ngươi", Tiểu Băng Phượng cười, vẻ trêu đùa. 

 

Lâm Nhất không buồn đáp. Hôm nay hắn bị Tiểu Băng Phượng chơi cho một vố thê thảm. 

 

Cuối cùng suýt nữa không chống nổi. Đánh chết hắn cũng chẳng ngờ Dạ Khuynh Thiên lại làm ra chuyện như vậy. 

 

Trộm ngắm Thánh nữ tắm đã đành, còn giả gái, ẩn thân suốt nửa tháng. 

 

Chẳng trách sau khi nhập tông, chẳng ai coi hắn ra gì, đệ tử bổn tông cũng tránh xa từ lâu. 

 

"Đại sư huynh! Đại sư huynh!" 

 

Vừa thấy Lâm Nhất đáp xuống, Trần Phong vội đuổi theo. 

 

Lâm Nhất liếc qua: đệ tử Tử Lôi Phong khác đã giải tán hết, chỉ còn mình Trần Phong lẽo đẽo bám theo. 

 

"Trần Phong, Chương Nhạc là ai?" 

 

Hắn trước đó có nghe cái tên này, nhưng chẳng mấy để tâm. Dù sao người từng bắt nạt Dạ Khuynh Thiên ở Thiên Đạo Tông nhiều vô kể. 

 

Nhưng cái tên Chương Nhạc xuất hiện quá dày đặc, Lâm Nhất dần ngửi ra chút bất thường. 

 

Một năm trước, lúc Dạ Khuynh Thiên bị đuổi khỏi sơn môn, dường như kẻ này đã ra tay rất nặng. 

 

Trần Phong ngạc nhiên liếc hắn: "Đại sư huynh, sao ngay cả Chương Nhạc mà sư huynh cũng không nhớ? Năm ngoái hắn suýt phế sư huynh đó". 

 

Lâm Nhất đã chuẩn bị sẵn, thản nhiên nói: "Ta một năm nay quên nhiều người. Những chuyện khác đừng hỏi, ta hỏi gì cứ nói kỹ là được". 

 

Thấy dáng vẻ thâm sâu khó lường của Lâm Nhất, Trần Phong lập tức kính sợ hẳn. 

 

Một năm này Dạ Khuynh Thiên chắc chắn đã trải qua quá trình tu luyện khắc nghiệt kinh người, bằng không thực lực không thể tăng nhanh đến vậy. 

 

Còn việc có phải người khác đóng giả Dạ Khuynh Thiên hay không, Trần Phong lại chẳng hề nghĩ tới. 

eyJpdiI6IktVbFJFOURZeENvNWlNazdUVkpPVWc9PSIsInZhbHVlIjoiNUFuN1k3NEpvaWp2alJLQ1RlZllxa1ltXC9sdFNLNFVGWFo0THFSeHZlV2pnTmY4dTJcL0ZqUU1EbVhKNmtoU2IwIiwibWFjIjoiYTc3ZTE3MTMxMTgxZTY1MzI0YjMzOWM4MjBiMjllOWFiMDA0ZWI4MWNlYTk1YjEyYjU1MTdjNTQ3MWY0OGZhZCJ9
eyJpdiI6IjY1dlRpYmlydDhRbDgyXC9sVExKbWhRPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImpLOHN4RmpRTzRpSkozemI3elAwcEsrMFpES05qRjZIUDEremhIUFMrZnVtaVhCRjNMRmhVTGxRUDJuWnFtVkZkNm9sXC9xQVwvV1cyQW9Mc21lUG5lT0lCVDAxT3A4ZlpnV1M5a1AyMWJ1QmhGY2w0OG1wT3dDc012UGZ5M1prTGVUOUZ2UmVDY3hGU0NsMm92TGlkT0ZrRlpZYzFuV1pDMlcyeW9xTm5wQzk0aDVDREdBVTNZc3VsbUVHUjArS0lLSlhiWEp1RjFraGgxZmlNUmxFeHZhYmwzditkMG4xSFwveWVKazBFZ1NNOVNOcTBGRDF3QUljN3pDbTlOUVJyYTNMYUZXZmdtY0J3WjdBTDQ4elQybFpORW1IWHZlWGVvK0E3VlNVQXVObGtOUHhCWFNENFwvZkVcL2NudkNIYUl0eDAiLCJtYWMiOiJiNGMyNTViODE3ZThiNmQwMzZjMzYzOWI1MGM1ODQ2ZGYzNmU2NTQyMzU2MmU5NGQ3ZTNjYmQ5NDVmYmE4NzZiIn0=

"Đại sư huynh, Chương Nhạc là Thánh đồ của Đạo Dương Cung, trong số những người theo đuổi Bạch sư tỷ thì tính khí hắn là dữ dằn nhất".

Advertisement
x