Ánh mắt hắn kèm theo vẻ quyết tuyệt coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, khiến người ta cảm nhận được mười phần thành khẩn và chân tâm, rất nhiều người đều vì thế mà rung động. 

 

 

Tên khốn này! 

 

Bạch Sơ Ảnh vừa xấu hổ vừa tức giận, giữa bao ánh mắt nhìn chằm chằm, cho dù nàng ta có lòng muốn đâm chết đối phương, thì làm sao có thể ra tay được. 

 

Nếu thật sự muốn giết hắn, một năm trước đã ra tay rồi, cần gì đợi đến bây giờ. 

 

Ba, hai, một. 

 

Trong lòng Lâm Nhất thầm đếm ba tiếng, vội vàng kéo áo, cười nói: “Tấm chân tình của Dạ mỗ, rốt cuộc cũng không uổng phí, cuối cùng Bạch sư tỷ vẫn không nỡ giết ta, mọi chuyện đã qua, đáng giá rồi.” 

 

Hắn biết dừng đúng lúc, không dám giả bộ thêm, xoay người rời đi. 

 

Nhưng La Thừa không muốn để hắn đi, giận dữ nói: “Dạ Khuynh Thiên, sư tỷ nhân hậu, không nỡ giết ngươi, La Thừa ta đến giết ngươi!” 

 

Phù! 

 

Nói xong lập tức rút kiếm khỏi vỏ, kèm theo ánh sáng lạnh lẽo, lao đến trước mặt Lâm Nhất. 

 

Nhanh quá! 

 

Mọi người không ngừng kinh hô, tu vi cảnh giới Tử Huyền tầng ba của La Thừa không giấu chút nào. 

 

Ngay khoảnh khắc kiếm rời vỏ, người đã giết đến trước mặt Lâm Nhất, gã cầu chính là chữ nhanh. 

 

Nhanh đến mức Dạ Khuynh Thiên không kịp trở tay, nhanh đến mức những người khác đều không kịp phản ứng. 

 

Keng! 

 

Thế nhưng kiếm của Lâm Nhất còn nhanh hơn gã, chỉ nghe tiếng giòn vang, thanh kiếm trong tay La Thừa bị đánh bay ra ngoài. 

 

Phụt! 

 

Đợi khi Táng Hoa trở về vỏ, trước ngực La Thừa đã có thêm vết thương dữ tợn, máu không ngừng phun ra. 

 

Người còn chưa kịp rơi xuống đất, đã bị kiếm này chém bay ra ngoài, Long Nguyên hộ thể như không hề tồn tại. 

 

Một kiếm, tiếp tục một kiếm. 

 

La Thừa cảnh giới Tử Huyền tầng ba, thua! 

 

Lâm Nhất dang rộng hai tay bay vọt lên không trung, theo làn gió nhẹ rời đi, lúc sắp rời khỏi viện U Lan rốt cuộc vẫn không nhịn được, ngoái đầu nhìn sư tỷ Hân Nghiên đã năm năm không gặp. 

 

Cái nhìn này rất bất ngờ, hắn thấy Bạch Sơ Ảnh cũng đang ngẩng đầu, nhìn về phía mình. 

 

Vẻ mặt đối phương bình tĩnh, đôi mắt đẹp ánh lên vẻ thâm sâu khiến người ta không thể nhìn thấu. 

 

Con nhóc này, chẳng lẽ thật sự để ý đến mình rồi sao? 

 

Khóe miệng Lâm Nhất nhếch lên nụ cười, xoay đầu rời đi, không còn chút lưu luyến nào nữa.

Lâm Nhất vung một kiếm hất bay thánh kiếm của La Thừa, lại một nhát nữa đánh gã trọng thương ngay giữa viện U Lan, khiến những người còn lại ở viện U Lan kinh ngạc đến nỗi không thể khép miệng. 

 

La Thừa tu vi ở tầng ba cảnh giới Tử Huyền, lại xuất thân từ viện U Lan, thực lực vốn cao hơn phần lớn đệ tử nội môn nhiều. 

 

Nhiều người đến khi Lâm Nhất rời khỏi vẫn còn không tin nổi cảnh tượng vừa rồi. 

 

Dạ Khuynh Thiên sau một năm trở về thì mạnh đến áp đảo, việc này đã khiến bọn họ kinh ngạc vô cùng. 

 

Càng khiến người ta bàng hoàng hơn là câu nói trước khi hắn rời đi, gần như tỏ tình với Thánh nữ U Lan ngay giữa đám đông. 

 

"Dạ Khuynh Thiên lợi hại quá, vừa rồi hắn đánh ra một kiếm thế nào ta còn chẳng nhìn rõ". 

 

"Hắn đánh bại La Thừa, nửa tháng nữa, chắc chắn cũng sẽ thành đệ tử Thánh truyền thôi". 

 

"Một năm không gặp, Dạ Khuynh Thiên như lột xác, cứ như biến thành người khác rồi". 

 

"Tính nết thì chẳng đổi, vẫn vô sỉ như trước! Thiên Đạo Tông có ai vô sỉ hơn hắn nữa đâu". 

 

"Không cho các ngươi nói Dạ Khuynh Thiên như thế! Rõ ràng người ta đáng thương, trước kia các ngươi còn luôn bắt nạt hắn. Thích một người thì sai chỗ nào chứ!" 

 

… 

 

Đệ tử các phong khác hoàn hồn lại thì thi nhau chửi rủa Dạ Khuynh Thiên, nói nhiều nhất vẫn là hai chữ "vô sỉ". 

 

Riêng nữ đệ tử viện Huyền Nữ lại nhìn hắn bằng con mắt khác: thấy hắn si tình vô cùng, ánh mắt nhìn bóng lưng rời đi kia nóng rực hẳn lên. 

 

Một nửa trong số đó là vì lời hắn vừa nói đã chạm đến lòng người, nửa còn lại thì... nhìn mặt mà say. 

 

Làn da mịn màng còn hơn nữ nhân của Lâm Nhất, trong mắt nam nhân là thiếu đi mấy phần cương nghị, nhưng nữ đệ tử lại rất mê kiểu đó. 

 

Khí chất của Dạ Khuynh Thiên và Thiên Huyền Tử có phần tương tự: đều mang nét nam tính pha lẫn nữ tính, đẹp đến vô lý. 

 

Chỉ là Thiên Huyền Tử có thêm một chút tiên khí, như người bước ra từ tranh, hư ảo mơ hồ, đẹp đến mức không thực. 

 

Dạ Khuynh Thiên thì lại vương chút khói lửa nhân gian, chính chút khói lửa ấy lại thành điểm cộng lớn, khiến người ta dễ thấy gần gũi. 

eyJpdiI6Im5WK2U4MndTaUI0SWFJSldvcUxPQkE9PSIsInZhbHVlIjoiY0FFbU9JVk8rcFNQZ2dic25lVTFwckxOS2FUU0JTcUZ4VUhCOExTSEN0OGg0eFdEbkdXSnFWa0p4RlU3aDNwWiIsIm1hYyI6IjRiZGZkNDkzOWE4ZDJkNDhmYzU0ODMzYjc2MzEwYzMyMzZiN2YzNzQ2NDhjNjkxNDlmNTJmOGJlZWIyY2FmZGIifQ==
eyJpdiI6IlFBNEg3eVlmUVdQNGVMaksrK1dxTXc9PSIsInZhbHVlIjoicjlubTBSdnlNSlgrRm96SFpQWGs3cHJnMmZJakxzUmNGYW9PWE9uNlwvTnNHSFZmUjd2dGY0OGFBQmVaZ0srdDNicVVFWEEwSFJURVJpMzRTTXExYlpuY3kydXpBMnpGTnNMaDFZMkdPd3dCaTlQXC94SGNISHZZdndVZERMZHM1cmp1a0k1Zzg5ekZob0J0Y2NWWXRoR3lqXC9UUkpSSmJlNXNWdzY2alRmaTFvQm1lSnN2Um5wbE8xVXpJWnhnWTRxQmVuRTlwb01qMmkxZ000OEdKOUJXSVcxVXFvc0l5bm94R1wveWY2cmpHaE5vR1lZbTJJT0ZVOTc0SXNnWnVkejlBeEJGbkVlK0x5eTZvdTdVT2hxXC9JUT09IiwibWFjIjoiZTAwZjY2MWQ4ZjRhZTg3MTQ0MzhkMTkwM2M1OTI1N2Q1YmUzZDA4ZjRmYmE1YjAxNmIzYzFhY2NlMWEwZjc4YiJ9

Advertisement
x