Lâm Nhất vừa mới đứng dậy, cơn cuồng phong lập tức thổi khiến mắt hắn nheo lại, thì ra là đại sư huynh Dạ Cô Hàn đến rồi. 

 

Y hạ xuống kèm theo gió lớn, tóc Lâm Nhất cũng bị thổi tung lên, quần áo không ngừng bị đẩy ngược về sau. 

 

“Đại sư huynh!” 

 

Lâm Nhất lùi về sau, chắp tay hành lễ. 

 

Vị sư huynh này của hắn, không chỉ là đồng môn, mà còn là Kiếm Thánh có thể giao đấu với Thiên Huyền Tử. 

 

Nhìn thì tuổi không lớn, nhưng địa vị cực cao, khiến hắn không thể không kính trọng. 

 

“Không cần khách sáo với sư huynh.” 

 

Dạ Cô Hàn cười híp mắt đánh giá Lâm Nhất, ánh mắt sáng lên: “Vậy mà đã đột phá cảnh giới Tử Huyền rồi sao, không tệ không tệ, hai mươi lăm tuổi có tu vi như vậy, đủ để trở thành đệ tử Thánh truyền rồi, cũng có thể bớt đi không ít phiền phức.” 

 

“Đệ tử Thánh truyền của Thiên Đạo Tông, đại khái là tầng cấp nào?” Lâm Nhất lên tiếng hỏi. 

 

Thông thường tông môn đều có phân chia ngoại môn, nội môn, chân truyền, Thánh truyền, Thánh đồ và lãnh đạo. 

 

Vài tông môn, Thánh truyền chính là Thánh đồ, nhưng có vài chỗ thì không hẳn như vậy. 

 

“Những chuyện này không vội, sư huynh sẽ giảng từ từ cho đệ.” 

 

Dạ Cô Hàn ngồi xếp bằng xuống, rồi lấy vò rượu ra, vừa uống vừa giảng giải cho Lâm Nhất. 

 

Chỉ là vị đại sư huynh này tính cách phóng khoáng, lời giảng cũng khá tùy ý. 

 

“Từ hôm nay trở đi, đây chính là thân phận mới của đệ.” 

 

Sau khi giảng xong quy củ thánh địa, Dạ Cô Hàn lấy bức tranh ra, đưa tay đến. 

 

Lâm Nhất nhận lấy rồi mở ra, rất nhanh đã thấy người đàn ông có khuôn mặt tuấn tú, nhưng trong ánh mắt lộ ra vài phần khí chất công tử ăn chơi, xuất hiện trước mặt hắn. 

 

Đây hẳn chính là thân phận mà sư huynh chuẩn bị giúp hắn! 

 

“Đây là hậu bối nhà họ Dạ, trước kia phạm chút chuyện nên bị trục xuất khỏi Thiên Đạo Tông, bây giờ đệ dùng thân phận của gã để vào Thiên Đạo Tông đi.” 

 

Dạ Cô Hàn nheo mắt cười nói. 

 

“Dạ Khuynh Thiên...” 

 

Lâm Nhất lẩm bẩm mấy câu, cái tên này nghe cũng khá bá đạo. 

 

“Nhưng mà gã đâu?” 

 

“Chết rồi.” 

 

Dạ Cô Hàn nhấp ngụm rượu, có chút buồn bã nói: “Thằng nhóc đấy bị trục xuất khỏi tông môn, trở về gia tộc bị người ta sỉ nhục, nóng lòng đột phá nên sơ suất mà chết, nhưng hiện nay chưa ai biết tin gã đã chết.” 

 

“Gã phạm chuyện gì?” 

 

Lâm Nhất thử dò hỏi. 

 

“Cái này...” 

 

Dạ Cô Hàn cười gượng, ngẩng mắt nói: “Cái này không quan trọng, đệ về tông rồi sẽ biết.” 

 

Trong lòng Lâm Nhất thầm thì, cảm thấy có gì đó không ổn. 

 

Nhưng đã là sắp xếp của đại sư huynh, hẳn không đến mức hại hắn, Lâm Nhất cũng yên tâm cất bức tranh. 

 

“Đây là công pháp tiếp theo của Thần Tiêu Kiếm Quyết, còn đây là hoa U Minh, sư huynh đặc biệt giúp đệ lấy được từ biển U Minh, vận khí không tệ, hoa U Minh chín cánh!” 

 

Dạ Cô Hàn lấy ra miếng ngọc giản, rồi lấy ra đóa kỳ hoa màu đen yêu dị mê hoặc. 

 

“Quả thật là hoa U Minh!” 

 

Lâm Nhất khẽ nói, trong mắt lộ ra vẻ vui mừng. 

 

Việc tu luyện Thần Tiêu Kiếm Quyết, có liên hệ rất lớn với hoa U Minh và khí U Minh. 

 

Sau thời thượng cổ, biển U Minh với tư cách là chiến trường thần chiến đã bị đánh thành mảnh vụn, hoa U Minh và khí U Minh đều rất khó có được. 

 

Thần Tiêu Phong ở Kiếm Tông cũng vì thế mà sa sút, đại sư huynh vì mình mà tự mình chạy đến biển U Minh, đãi ngộ này đúng là hiếm có. 

 

“Cảm ơn sư huynh!” 

 

Lâm Nhất nhận lấy, cười tươi nói. 

 

“Tiểu sư đệ, đừng vui mừng quá sớm, bây giờ có tin xấu muốn nói với đệ.” 

 

Vẻ mặt Dạ Cô Hàn bình thản, trên mặt kèm theo nụ cười, nhẹ giọng nói. 

 

“Tin gì?” 

 

“Sư huynh ta phải rời Thiên Đạo Tông một thời gian.” Dạ Cô Hàn cười nói. 

 

Vẻ mặt Lâm Nhất khẽ thay đổi, chuyện đã hẹn mà đột nhiên thay đổi, chỉ có thể nói việc này vô cùng trọng đại. 

 

“Có liên quan đến sư tôn à?” 

 

Lâm Nhất bỗng hỏi. 

 

Dạ Cô Hàn gật đầu, nói: “Ta phải thay sư tôn đi, thực sự không xác định được bao lâu mới có thể trở về.” 

 

Y ngập ngừng, cười nói: “Thực ra sư huynh ta, phần lớn thời gian đều không ở Thiên Đạo Tông.” 

 

“Lần này sư huynh đi đâu?” 

 

Lâm Nhất tò mò hỏi. 

 

“Liên quan đến kiếm.” 

 

Dạ Cô Hàn hiếm khi thu nụ cười, nghiêm túc và trầm trọng nói. 

eyJpdiI6IklPdkV4a0tOTU9FMFZQaEVURXRIdXc9PSIsInZhbHVlIjoiVFl2cmhiZVJHTklCSGNpWDY0UzlDc0srYXlMTm5mSEFDWEU5ZTZhNExKVEJyYWJCZlwvZUFQZmZueERcL1NyeXZZIiwibWFjIjoiYjIwY2MwNzk2YTBhNDE4YjE2NGJhZmI2ODdlMWUxOTViZTczZTVhOTBkYTE1Y2Q1ZjEyYjdjY2EzZTQ1MWJkZCJ9
eyJpdiI6IlFHS0MxMHViRmwyYndDV1A5MjRqaHc9PSIsInZhbHVlIjoiWllEc2JuU1EzNWhEbVdUSFZkcVZpdktRVGxURk1KNWROQmxPUnBpa1dZNXZBdUZ1aEJmMHVMaXhjOWZKbVRKV0dQUTBVaTIxdGdYRVpVSFA1ZTB2VkgrTFliZ3dDOXVWNDhhSUg2SjhcL1RLM3FzWmZ5VlBVcFJiQzl2R1ZLajBvMkNPdVFPd3F1U3ZVUHVXQm41MnlHSzMwbEJKK2tnZGVqZ1JvdzRKc1YrbVhHeDdqdzhMdDZBK3ZKeEJGcUxNeFNuTElRbEF4ZFVybjhVblRYdjlNWEFjeVhOTmtDUEwxZERcL2JWOERVTEdZT2haUjBzY0UzOHVuWXZxNGNzRVwvRlZheHNSdDRZWGxSa0FBSlVGTStLdW96cnJtQnhScjVYNXpvaVZESHFHQmF3UTcyVFVIK2VPdzIwbUxcLzd0ajVVY2JZZEZtdUo5YzhLSWZyYW14VHVjdG1OeDJtRzFGMFgrTHIwTDVwQVBSYkUxbDVMd3oxMWF0dHo2dUVcL3lUNXlRdlVQWjNRTDNxcE13WklIK3hrdlwvc0k5YTR6KzAyUkJwUFdyb2VCWXR5MjR5QjhNcUVIZ2laaG1weTBpaU5PclZlYllhS3pSU2VZcU8wZ2g2eXMzY0k4Wng0QW9neWxudFwvYVUzaVFNMUtJPSIsIm1hYyI6ImQ5MDY3YmYxOGM2ODJjMTkwMjkwNzA2YWZiNzQyMDEzMDNjZTA5ZTgxNTMwYjhhZWY1NmYwYTVhYmM4ODhkN2IifQ==

Dạ Cô Hàn rất nhanh đã cười, y nhìn Lâm Nhất vài lần, nói: “Thần Tiêu Kiếm Quyết ta thấy đệ tự mình từ từ lĩnh ngộ là được, trước mắt ta dạy đệ cách nắm giữ kiếm tâm, cùng với Huỳnh Hỏa Thần Kiếm vậy, trước tiên đệ thả kiếm tâm ra đi.”

Advertisement
x