Thất Nguyên Niết Bàn, cho dù Lâm Nhất tế ra Thiên Khung Kiếm Ý, e rằng cũng chưa chắc có thể thắng  trong tay Tiểu Tặc Miêu. 

 

Đối phương còn có thể biến thành hình thái mèo, động tác sẽ nhanh nhẹn hơn nhiều, cộng thêm huyết khí mênh mông hơn cả thân thể thánh của hắn. 

 

Nếu thật sự giao đấu, thắng bại quả thực khó nói. 

 

“Có gì mà ngạc nhiên.” 

 

Tiểu Băng Phượng hái chiếc lá của cây thần ngô đồng, quay người trợn mắt nói: “Ngươi có gần nửa năm không thể tu luyện, Tiểu Hắc và bổn Đế ở đỉnh Vạn Ma, chín chết một sống, sau khi ngâm mình trong vạn thú ma trì, huyết mạch Thái Cổ của nó đã thức tỉnh được một phần mười!” 

 

“Hê hê.” 

 

Tiểu Băng Phượng đánh giá Tiểu Tặc Miêu rất cao, nhưng nó chỉ cười hê hê, bộ dạng chất phác ngốc nghếch. 

 

Huyết mạch đã thức tỉnh rồi sao? 

 

Lâm Nhất nhìn về phía Tiểu Hắc, phát hiện quả thật nó rất phi phàm, so với trước kia đã có thay đổi rất lớn. 

 

“Huyết mạch Thái Cổ thức tỉnh, vậy sau này Tiểu Hồng ít nhất cũng là thánh thú cấp bậc…” 

 

Lâm Nhất khẽ nói. 

 

Tiểu Băng Phượng lắc đầu nói: “Vẫn chưa được, cảnh giới Thái Cổ Long Viên Quyết của nó quá thấp, võ kỹ tu luyện cũng yếu. Quan trọng nhất là, chỉ có một phần mười huyết mạch Thái Cổ, vẫn còn xa, chưa đủ.” 

 

Lâm Nhất gật đầu, trầm ngâm nói: “Tuy tiến độ Thái Cổ Long Viên Quyết chậm, nhưng căn cơ rất vững, võ kỹ quả thực hơi yếu, nhưng có ngươi chỉ điểm thì vấn đề cũng không lớn. Còn về huyết mạch, ta ở đây vẫn còn rượu Bán Thần, lát nữa các ngươi uống được bao nhiêu thì uống bấy nhiêu.” 

 

Lâm Nhất nói xong, từ trong vòng tay trữ vật, lấy ra rượu Bán Thần và chén rượu. 

 

Khi chén rượu được rót đầy, mắt đại đế và Tiểu Hắc đều sáng lên. 

 

Tiểu Hắc xoẹt, lập tức trở về hình thái mèo, muốn uống cạn rượu Bán Thần. 

 

“Gấp cái gì...” 

 

Tiểu Băng Phượng trừng hắn, thu hết chén rượu, nói: “Ngươi cũng không thể cứ khen nó mãi, Thái Cổ Long Viên Quyết của nó đến bây giờ cũng mới tu luyện đến tầng thứ năm, phải đạt đến tầng thứ sáu mới cho nó uống.” 

 

Tiểu Hắc co móng vuốt, gãi đầu không dám tranh với Tiểu Băng Phượng, chỉ có chút không cam lòng nhìn về phía Lâm Nhất. 

 

“Rượu Bán Thần, lần đầu uống hiệu quả là tốt nhất. Ta có chút lỗ mãng, ngươi cứ nghe đại đế, dù sao rượu ở chỗ ta, phần của ngươi cũng không chạy mất.” Lâm Nhất nói. 

 

Lúc này Tiểu Tặc Miêu mới thở phào nhẹ nhõm. 

 

“Ngươi cứ chuyên tâm tu luyện đi, ta đến Thiên Đạo Tông, còn có rất nhiều chỗ cần ngươi.” 

 

“Ừm.” 

 

Tiểu Tặc Miêu nghe lời Lâm Nhất thì rất hưng phấn, luyến tiếc nhìn rượu Bán Thần mấy lần, rồi mới có chút không tình nguyện rời đi. 

 

“Thiên Đạo Tông... Ngươi còn phải đến Thiên Đạo Tông sao?” Tiểu Băng Phượng hỏi. 

 

Lâm Nhất gật đầu: “Ta đã hẹn với sư huynh rồi.” 

 

“Thật ra bổn Đế, thời gian này cũng không rảnh rỗi, thần văn Nhật Nguyệt trong bảy đạo thần văn chí tôn, rất có thể ở ngay Thiên Đạo Tông.” 

 

Vẻ mặt Tiểu Băng Phượng nghiêm túc nói. 

 

Mắt Lâm Nhất sáng lên, nói: “Ngươi nắm chắc mấy phần tìm được?” 

 

“Nếu có thể vào nội môn, bổn Đế có chín phần nắm chắc. Chỉ là nội môn Thiên Đạo Tông phòng vệ nghiêm ngặt, ngươi không xuất hiện, bổn Đế cũng không dám tùy tiện xông vào...” Tiểu Băng Phượng nhìn Lâm Nhất nói. 

 

Lâm Nhất trầm ngâm không nói gì, Vạn Lôi, Nghiệp Hỏa, Thiên Băng, Cực Phong, Nhật Nguyệt, Sinh Tử, Luân Hồi. 

 

Bảy đạo thần văn chí tôn này, ngoài thần văn Luân Hồi không có khuyết điểm ra, những thần văn khác đều có đặc sắc riêng. 

 

Thần văn Nhật Nguyệt rất đặc biệt, ngoài uy lực bản thân cực kỳ mạnh mẽ ra. 

 

Khi tìm được thần văn Nhật Nguyệt, bí cảnh Tử Diên này sẽ có mặt trời mặt trăng luân phiên. 

 

Các loại bảo địa vốn hoang vu trong bí cảnh, đều sẽ lần lượt hiện ra, linh khí thiên địa cũng sẽ dần dần sinh ra. 

 

Cây thần ngô đồng non ở trung tâm, tốc độ sinh trưởng cũng sẽ nhanh hơn rất nhiều. 

 

“Đợi sư huynh đến, ngươi theo ta cùng vào Thiên Đạo Tông.” Lâm Nhất nhìn Tiểu Băng Phượng nói. 

 

“Hì hì, chốt luôn, sau khi tìm được thần văn Nhật Nguyệt, những thần văn chí tôn khác, đều có thể lần lượt hiện ra rồi!!” 

 

Hai mắt Tiểu Băng Phượng tỏa sáng, hưng phấn nói. 

 

Lâm Nhất biết Tiểu Băng Phượng vẫn luôn muốn tìm đủ bảy đạo thần văn chí tôn. 

 

Sau đó tìm chân thân của mình, khôi phục thực lực chân chính năm xưa. 

 

Chỉ là danh xưng Đồ Thiên Đại Đế này, rốt cuộc là khoác lác, hay quả thật có chuyện đó? Tội nghiệt trên người Tiểu Băng Phượng, cho dù lấy thần cốt sống lại, vẫn khó mà xóa bỏ. 

 

Nhưng mà... Thì đã sao chứ? 

 

Trên mặt Lâm Nhất lộ ra nụ cười, hắn chỉ quan tâm đến người mà mình để tâm, lời gièm pha của người đợi không liên quan gì đến hắn. 

 

Trong mắt hắn, Tiểu Băng Phượng ngoài thỉnh thoảng thích khoe khoang ra, còn mạnh hơn nhiều so với đám cao thủ chính phái giả nhân giả nghĩa kia, huống hồ nàng ta chỉ là nhóc con thôi. 

 

Sau khi ra khỏi hộp kiếm Tử Diên, Lâm Nhất lấy ra miếng ngọc giản ra. 

 

Đây là ngọc giản sư tôn để cho hắn, chỉ cần bóp nát nó, đại sư huynh có thể cảm ứng được vị trí của Lâm Nhất. 

 

Không chút do dự, Lâm Nhất bóp nát. 

 

Ngọc giản bị nghiền thành bột, có thể thấy chút ánh sáng yếu ớt, từ đầu ngón tay Lâm Nhất bay rồi biến mất không thấy. 

 

Tiếp theo chính là chờ đợi! 

 

Lâm Nhất ngồi xếp bằng tại chỗ, tu luyện Kiếm điển Long Hoàng Diệt Thế, củng cố tu vi cảnh giới Tử Huyền tầng một của bản thân. 

eyJpdiI6InIyaFN2TTU5eGhQYlpMYlN2SEdSTXc9PSIsInZhbHVlIjoiUVBLdzV5MTVva29HU1h5cnJsUnRDUThRajFhTWdNcFdMdmpwdlhpZktuQ2loVU51TGVqVU9xRWxzZm81NWJIRSIsIm1hYyI6ImZmYjJiMjhjMWMwMzAzOGE3OTcxZTU5OGIwODU0Yjg5YWYxYzRjZjk4MGMyNzY5ODIwYWNiYWQ5ZTRiNzc5NzkifQ==
eyJpdiI6IlpTY0xkUVI4dFdqc1RDbEdNUERCdXc9PSIsInZhbHVlIjoibVJqNTFud0U5cjFBd3NXTkRtRDN0QmR4WDlmMllPNnJFVHdFU1dLcEJWbzM0ZkhoMjZCcDAwak5URks1SVFuMjI1S1hGUnlZRU9HenhNcXpoN09vazVobVQwSWY4TVVtSWxIOVwvWkVsQlwvcGhNenU1QXVnWHgyTGY0dlZRWU9WTUYzTGRPaVFOc3QxVDJaa2xuWTlrcGtySlBtSDhVXC9QZm1uTUM1SldiTnRzPSIsIm1hYyI6IjQ0Yjk4M2RiMzg4ZWYxMzlhZjgwNjkzNmEwMzlkOWIyNDAxZDczZWRiM2UyMjQzN2QwZjg0NmVkOWU5YWNiNGYifQ==

Ở cuối tầm mắt, nơi chân trời phía xa xuất hiện vệt ánh sáng, rồi ánh sáng trong nháy mắt đã đến.

Advertisement
x