Dạ Cô Hàn đưa Lâm Nhất xông lên ba mươi sáu tầng trời, từ ba mươi sáu tầng trời hạ xuống, đi đến đỉnh ngọn núi hoang. 

 

Cụ thể là nơi nào, Lâm Nhất cũng không rõ lắm, nhưng nghĩ kỹ thì hẳn đã cách xa Thiên Vực Tà Hải, xem như đã hoàn toàn bước vào Đông Hoang. 

 

Lãnh thổ Đông Hoang rộng lớn, Hoang Cổ Vực chỉ chiếm ba phần diện tích, ngoài Hoang Cổ là vùng đất mênh mông rộng lớn. 

 

Ngay cả sáu đại thánh địa cũng không thể khống chế, nơi đây là thế giới hoàn toàn mới, ảnh hưởng của Đế quốc Thần Long ở đây xem như bằng không. 

 

Từ lâu, Đế quốc Thần Long vẫn luôn muốn khống chế Hoang Cổ Vực, sau đó lấy Hoang Cổ Vực làm chất xúc tác, dùng ảnh hưởng của bản thân lan tới khắp các ngóc ngách của Đông Hoang. 

 

Hai người đứng vững, Dạ Cô Hàn xoay người nhìn Lâm Nhất, hai tay nắm lấy bả vai hắn cười nói: “Sư đệ đừng động đậy, để ta nhìn kỹ đệ.” 

 

“Không tệ, không tệ, vẫn là dáng vẻ này trông đẹp hơn nhiều.” 

 

Dạ Cô Hàn quan sát Lâm Nhất, cười híp mắt nói, giống như đang nhìn người đẹp, khiến Lâm Nhất không được tự nhiên lắm. 

 

“Đệ cứ ngồi xuống, có thắc mắc gì, sư huynh sẽ nói cho đệ.” 

 

Dạ Cô Hàn nhìn ra sự lúng túng của Lâm Nhất, không để ý, sau khi hạ xuống tùy ý nói. 

 

“Khi ta bước lên thuyền Huyền Quy, sư huynh đã ở đó rồi à?” Lâm Nhất nói ra thắc mắc đầu tiên của mình. 

 

Dạ Cô Hàn cười nói: “Đương nhiên, chỉ là lúc đó lão ta không thể xác định thân phận của đệ, ta cũng không thể xác định thân phận của lão ta, ai mà ngờ được tên này nam giả nữ, đúng là yêu nghiệt.” 

 

Nhắc đến chuyện này, Lâm Nhất cũng rùng mình. 

 

Khi ấy bản thân còn cảm thấy người này cực đẹp, hiếm có ai sánh bằng, giờ nghĩ kỹ cũng thấy da đầu tê dại. 

 

“Sau khi thấy đệ giết con Ma cương kia xong, còn muốn lấy Thánh Nguyên đi, bất đắc dĩ mới phải xuất hiện sớm.” 

 

Dạ Cô Hàn vừa nói vừa lấy Thánh Nguyên ra, trong Thánh Nguyên quanh quẩn rất nhiều ma khí như xúc tu. 

 

“Ma khí này ta dùng kiếm ý luyện hóa, cũng chỉ miễn cưỡng tiêu tán được chút, hiểu vì sao lúc trước sư huynh ta phải cướp nó đi rồi chứ?” 

 

Dạ Cô Hàn khẽ cười nói. 

 

Khóe mắt Lâm Nhất khẽ giật, kiếm ý của Dạ Cô Hàn mà cũng không thể dễ dàng luyện hóa ma khí này? 

 

Chuyện này quả thực quá nguy hiểm, khi đó nếu tham lam lấy Thánh Nguyên này đi, e rằng hậu hoạ rất lớn. 

 

“Đa tạ sư huynh.” Lâm Nhất vội vàng nói. 

 

“Chuyện nhỏ.” 

 

Dạ Cô Hàn khẽ cười nói. 

 

Lâm Nhất nghĩ hồi lâu, trầm ngâm nói: “Tình hình gần đây của sư tôn, sư huynh biết được bao nhiêu?” 

 

Dạ Cô Hàn thở dài, nhìn chằm chằm Lâm Nhất nói: “Sư tôn tâm khí quá cao, muốn sánh vai Cửu Đế, nếu không thì cũng không đến mức ép mình tới bước này. Còn tình hình hiện tại, đệ không cần lo lắng, càng không cần tự trách, đây là con đường sư tôn tự mình lựa chọn.” 

 

Trong lòng Lâm Nhất khẽ động, cách nói của sư huynh và Tiểu Băng Phượng đại khái khá giống nhau. 

 

Sư tôn không phải không thể thành Đế, mà là muốn đi con đường sánh vai Cửu Đế, thậm chí sau này vượt qua Cửu Đế. 

 

Con đường này quá khó, đến mức sắp cạn thọ nguyên mà vẫn chậm chạp chưa thành Đế. 

 

Lâm Nhất tin điều này, khi xưa sư tôn cũng đã dạy hắn như vậy. 

 

Cho dù Cửu Đế không phải ngoại lệ đều là thần thoại đương thời, thậm chí bản thân Nam Đế đã vượt qua thần thoại, cũng phải có trái tim kiếm đạo dám tranh phong với Cửu Đế. 

 

“Chuyện này chưa chắc đã là chuyện xấu với sư tôn, kiếp số càng gần, cơ hội bước ra bước này càng lớn.” 

 

Trong mắt Dạ Cô Hàn lóe lên phong mang, trầm ngâm nói: “Dù sao suốt ba nghìn năm qua, sư tôn đều là người đứng đầu Đông Hoang dưới cảnh giới cấp Đế, sư tôn nhất định có thể bước qua được bước này.” 

eyJpdiI6IitCREtkNW1MMmxxNktUWHdaRTIwZVE9PSIsInZhbHVlIjoiTUJpeDJvMTYwM3docjVLYXc5dzl5cUptRU9wSE9ZWHRoakN1N0U0SFVlT0JDRDBZdFwvOW53ckgxRk5lSmZNMUsiLCJtYWMiOiIxYjQ2YWQ3MzVlNWE2Mzc1NmUxZWNjMmFjNDg5YjRiNzEzZTg0MDZiZWI2NGM1MDZkODBjZDkxMWViMjVmYTkxIn0=
eyJpdiI6IjNUOFBSUE0ya0NuZ1FEME1OcDM0Y0E9PSIsInZhbHVlIjoiTG1KRUhcL1E0SFM0THNDdzhDRGVveVJuOUlTNkduQUd0eUJUTTlLc093b2owV010aXFcLytDeWtLM3JFTmRQQkRQVGRhVEpFcmNzdnlkNVwvM2JGSWhXRWVyTmNMVDV5QTFWa1FhYkVUaVJieGRabGx6YzRPQWpGTDRpem5HYjhBS29HYUhxSnVPeE5FdmVaTVlqZ0FaMEd2OTFrVlc4MkNOUnlMazBjbkY3MTd5QnVXNVVJWW1wbTdqSktHQ0ZtTCtPVUt0SW5VWUttaUM5S2x4ZnRxcDBYVm1OYTUzXC9FQmVINENxMnRCXC9iMStcLzExNlY4RWN1NlFCMjA5SnpBV3NWVTFJM1wvUUlHVVpqamtGTjk2TkFZTjBkY1FPZ0ZJaFwvR3FIXC9PV0V3YzM3S3ZxcGRRbjdRdlhzODhMeitYWVpmTlZTSnBzRGF3N0tXMVdBU1NXK0lTcW5Tck5tTXhab1o1WlVWZzE2dkluSmFtaVh4Uk41SW40Nkdob0M0MDQ5WThMc25YbzR4OG9ZV0F1OGxhNWZVc1wvU2Z5RVcweUpHTW1UdlI5dVNKMFN6aVlXZTRrY1FSR3I5ZTNHVUdYUXpPRm4iLCJtYWMiOiIwZjlkZDNiN2VlMWM3ZTg1MDA0MjM4MGE0NTQ2ZDAyZmI0ZGU2YWM5YWY2NmQ1MDZjNmI3NTNhNjk0NDlmOTcwIn0=

“Đương nhiên Thiên Huyền Tử rất mạnh, ta là Thánh Tôn còn lão ta là Đại Thánh.”

Advertisement
x