Đợi đến khi bức tranh khép kín, hai người Thiên Huyền Tử biến mất không dấu vết, trong trời đất này không còn khí tức của lão ta. 

 

 

Giống như lão ta chưa từng đến đây vậy, áp lực treo trên đầu mọi người cũng theo đó tan thành mây khói. 

 

Rất lâu sau, khu vực này mới dần sóng yên gió lặng, nhưng khí tức sau khi hai đại cường giả giao đấu vẫn còn tồn tại. 

 

Xác nhận Thiên Huyền Tử thật sự đã rời đi, lúc này mọi người mới thở phào, vẻ mặt nhẹ nhõm, đặc biệt là vị Bán Thánh của Thần Hoàng Sơn, lông mày cũng giãn ra. 

 

Gần nghìn năm qua, đệ nhất yêu nghiệt Đông Hoang quả nhiên danh bất hư truyền. 

 

“Tên này, càng ngày càng nhìn không thấu.” 

 

Sau khi Thiên Huyền Tử rời đi, ngược lại Dạ Cô Hàn không còn nhẹ nhõm như vừa rồi, vẻ mặt trầm trọng hơn nhiều. 

 

“Tiểu sư đệ, không sao chứ.” 

 

Đợi khi ánh mắt y nhìn về phía Lâm Nhất, lúc này trên mặt mới lộ ra nụ cười. 

 

“Không sao.” 

 

Lúc này Lâm Nhất vẫn chưa hoàn hồn, trước đó hắn đã đoán người mặc đồ trắng kia, có thể chính là vị đại sư huynh mà mình chưa từng gặp mặt. 

 

Nhưng hắn chưa từng nghĩ đối phương trẻ như vậy, dường như nhìn qua tuổi tác không chênh lệch mấy so với Thiên Huyền Tử. 

 

Thông qua lời nói của hai người, có thể thấy hai người hẳn là cùng thế hệ tài năng  xuất chúng. 

 

Khi ấy đối phương toàn thân quấn vải trắng, giọng nói cũng khá kỳ lạ, Lâm Nhất còn tưởng đối phương là có hình hài ông lão. 

 

Nhưng nghĩ kỹ, cường giả cảnh giới cấp Thánh chỉ cần nguyện ý, muốn dung nhan bất lão là chuyện khá đơn giản. 

 

Chỉ có điều sau khi bước lên Thánh Đạo, đa phần đều không quá để tâm tới bề ngoài, điều theo đuổi là đi được xa hơn trên con đường Thánh Đạo. 

 

Đầu óc Lâm Nhất vẫn còn hơi mơ hồ, trong lòng có rất nhiều nghi ngờ, nhưng nhất thời không biết nên mở miệng từ đâu. 

 

“Đa tạ Thanh Hà Kiếm Thánh ra tay trợ giúp.” 

 

Đúng lúc này, Mộc Tuyết Linh đã ổn định Nguyệt Vi Vi vẫn còn đang hôn mê, bay vút lên. 

 

“Đều là người một nhà, không cần khách khí như vậy.” Dạ Cô Hàn khẽ cười nói. 

 

Lời nói của y có phần tùy ý, trong mắt Mộc Tuyết Linh có vẻ khá khinh thường, nơi sâu trong ánh mắt lóe lên tia không vui. 

 

Mộc Tuyết Linh khẽ nói: “Thanh Hà Kiếm Thánh là định cùng ta trở về Thiên Hương Thần Sơn, hay để ta đưa hắn về?” 

 

Đến đòi người? Hay là... 

 

Ánh mắt Dạ Cô Hàn thay đổi, trầm ngâm hồi lâu, cười nói: “Không vội, ta còn có vài lời muốn căn dặn sư đệ, sau đó ta sẽ tự mình đưa đệ ấy qua.” 

 

Vút! 

 

Y vừa dứt lời, nắm lấy Lâm Nhất bay vút lên không trung, trong chớp mắt hóa thành đạo kiếm quang, trốn vào ba mươi sáu tầng trời không thấy tung tích. 

 

Đám người Thiên Đạo Tông vội vã chạy đến, còn định chào hỏi vị Thánh trưởng lão này, rồi tiện nói chuyện về vương miện Tử Kim Long. 

 

Không ngờ Dạ Cô Hàn hoàn toàn không để ý đến bọn họ, đưa Lâm Nhất rời đi. 

 

Mấy người nhìn theo hướng Dạ Cô Hàn rời đi, vẻ mặt có chút lúng túng. 

 

“Đàn chủ, Thánh trưởng lão sẽ không thật sự đưa Lâm Nhất đến Thiên Đạo Tông chứ?” Tiêu Nguyên Khải đứng bên cạnh Bán Thánh Giang Dương hỏi, trong giọng nói kèm theo chút mong đợi. 

 

Bán Thánh Giang Dương lắc đầu nói: “Dĩ nhiên Thiên Đạo Tông không sợ Thiên Huyền Tử, nhưng nói chung trên người Lâm Nhất vẫn giấu Thương Khung Thánh Y, chí bảo như vậy, ngươi dám đảm bảo không ai động lòng sao?” 

 

“Đừng thử thách lòng người, chắc chắn Thanh Hà tiền bối hiểu rõ đạo lý này, đại khái là muốn đi Thiên Hương Thần Sơn rồi, vừa rồi vị Thánh trưởng lão kia cũng đã đòi người.” 

 

Tiêu Nguyên Khải nghe vậy, trong mắt lộ ra vẻ thất vọng. 

 

Nếu Lâm Nhất đến Thiên Đạo Tông, Thiên Đạo Tông hẳn sẽ vô cùng náo nhiệt, đáng tiếc... Không thấy được cảnh tượng đó. 

 

Ở phía xa, An Lưu Yên thở phào nhẹ nhõm, trái tim nặng nề của nàng ta cuối cùng cũng buông xuống. 

 

Mai Tử Họa đứng bên cạnh nàng ta, nhìn theo hướng Dạ Cô Hàn rời đi, trầm ngâm nói: “Vậy mà y là đại sư huynh của Lâm Nhất, môn hạ Dao Quang, sau này ít nhất cũng là bốn vị Đại Thánh.” 

 

Cổ Tuấn thì nhìn chằm chằm về hướng Thiên Huyền Tử rời đi, lẩm bẩm: “Giọt tâm huyết của lão phu, sợ là không có cách nào lấy được rồi. Nhưng mà, các ngươi nói xem, rốt cuộc thánh điển Huyền Vũ bị ai lấy đi?” 

 

An Lưu Yên và Mai Tử Họa sững sờ, chuyện hôm nay ai cũng không ngờ ầm ĩ đến mức này. 

 

Ngay cả Thiên Huyền Tử cũng đã xuất hiện, mấy người từ lâu đã quên mất vương miện Tử Kim Long, thậm chí ngay cả cái chết của Liễu Trần cũng sắp quên luôn rồi. 

 

Thánh điển Huyền Vũ, tất nhiên là đã bị quên sạch. 

 

Vốn khi thấy phu nhân chính là Thiên Huyền Tử, lẽ ra phải nghĩ đến chắc chắn thánh điển Huyền Vũ ở trong tay lão ta, nhưng sau khi thấy thân phận của người áo trắng. 

eyJpdiI6IkJVd1ZuU3lIclcwQ1dUWHlhTHN0dVE9PSIsInZhbHVlIjoienJOTkxla3B3T3NjYitOSmNCUm4reHZNeTZ2SWNBT1dSS25KSTBpeUI4elg5aHgwenl0aW9pYUhBcEFuYXpUNiIsIm1hYyI6ImZmNDRhODAwNGE2YmRmNTJmYjgxYzFiZmFmNzRjYTdkMDk3ZGQ3NjliMmNhNjEwNWE1ZjA5ODgyMmU5N2U1YzEifQ==
eyJpdiI6Img2anBmeTk4R21rdVBcL2EwMnlFY0xBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjMwdzBRczJhdEZwT3JwdmpSYWloSDREZFhwMTlQTWd1NnFteUQ5XC9tVU1XMWVQdmpcL0cxQkVWQ096N2pUbXpWUXJRWWZPclhkaW1aWEpNclpGWDFPRTgwS1oxSHplU0ZUZ0ZDblF3b1R6ejB4MnR6alQxSmZyNEtsOHAxXC9Od04rQXp2S05Oa2lLVU9hTHRYcHl0eHhtMUxraE1CZXUzQWVXZmRpUlRWQzYzVEZZV3JmK0pUSDgzNXFJRXpNYXBJeSIsIm1hYyI6IjQxMTk1ODE4MTAxYmM3MmExYWMyZGM0NTVhZmY4MGNhNDhhNTg1YWI2NDc5MTQ1ODM2NWE0MDg1Mzk5OGQ0ZGYifQ==

Advertisement
x