“Đệ tử vô dụng, xin sư tôn trách phạt?”
Gia Cát Thanh Vân đến nơi, sợ hãi vội vàng chắp tay nói.
“Không sao, dù sao thì hắn cũng là người mà ngay cả vi sư cũng không thể dễ dàng giết chết.”
Ánh mắt Thiên Huyền Tử chuyển động, rơi lên người Lâm Nhất, cười nói: “Người bạn nhỏ, chúng ta lại gặp mặt rồi!”
Mặt Lâm Nhất không cảm xúc, lười để ý đến.
Thiên Huyền Tử không để bụng, cười híp mắt nói: “Vậy thì, bổn Thánh nên gọi ngươi là người đứng đầu bảng Lang Nha, hay là công tử Táng Hoa đây?”
Công tử Táng Hoa?
Sắc mặt đám người của năm đại thánh địa khẽ thay đổi, nếu là người khác nói ra, đại khái cũng không cần để ý.
Nhưng lời này từ trong miệng Thiên Huyền Tử nói ra, khó tránh khỏi khiến người ta coi trọng, dù sao đây cũng là Đại Thánh đỉnh phong có thể giao đấu với Dao Quang.
Ánh mắt mọi người không tự chủ được rơi lên người Lâm Nhất, Lâm Nhất chắp tay sau lưng, sớm đã giao Nguyệt Vi Vi cho Mộc Tuyết Linh.
Hắn ngẩng đầu nhìn, khẽ nói: “Nếu muốn giết ta, công tử Táng Hoa cũng được, người đứng đầu bảng Lang Nha cũng vậy, có khác gì!”
“Vẫn khác.”
Nụ cười của Thiên Huyền Tử không giảm, lão ta đột nhiên ra tay, sức mạnh mà Lâm Nhất không thể lý giải từ hư không giáng xuống.
Rắc rắc rắc!
Xương cốt toàn thân của hắn lập tức không ngừng nổ tung, trên mặt lộ ra vẻ đau đớn, Quy Thần Biến của hắn đang từng chút tan rã.
Sắc mặt Thiên Huyền Tử dần trở nên nghiêm trọng, đối phương không lộ ra chân thân ngay từ đầu, khiến lão ta có chút nghi ngờ.
Lập tức thu tay, rồi lao đến với tốc độ nhanh hơn.
Rốt cuộc vẫn phải bại lộ sao?
Trong lòng Lâm Nhất khẽ thở dài, nhưng cảm thấy có chút nhẹ nhõm, nếu có thể, ai mà nguyện ý thay hình đổi dạng, trốn đông tránh tây.
“Không cần phiền phức như vậy, Lâm mỗ quả thật là công tử Táng Hoa!”
Không đợi tay đối phương hạ xuống, Lâm Nhất lùi về sau mấy bước, xoay người giữa không trung, đợi đến khi quay về lần nữa đáp xuống mặt biển.
Khuôn mặt đã hoàn toàn thay đổi, từ Lâm Tiêu biến thành Lâm Nhất.
Áo trắng phấp phới, tóc dài theo gió tung bay. Giữa mi tâm có ấn ký màu tím, khiến gương mặt tuấn tú không tìm ra chút tì vết nào ấy, nhiều thêm chút yêu mị, tuấn mỹ như yêu.
Không phải công tử Táng Hoa thì còn ai!
“Thật sự là hắn!”
Trong chớp mắt, mọi người chấn động.
Mọi người vô cùng quen thuộc với gương mặt ấy, sau trận chiến Hoang Cổ, danh xưng công tử Táng Hoa đã sớm truyền khắp Côn Luân.
Chân dung của hắn, tự nhiên cũng theo đó mà lưu truyền.
Cho dù chưa từng gặp qua Lâm Nhất, cũng đều biết hắn trông như thế nào, chỉ là vẫn luôn có lời đồn.
Sau trận chiến Hoang Cổ, Lâm Nhất bị thương nặng, đến nay chưa từng lộ diện, khẳng định đã chết rồi.
Cho dù chưa chết, cũng nhất định trốn ở nơi bí ẩn nào đó không dám xuất hiện.
“Hắn là Lâm Nhất?”
Tiêu Nguyên Khải lộ ra vẻ chấn động, thực sự không dám tin, sao Lâm Tiêu biến thành Lâm Nhất.
Không xa, Cơ Lăng Phong kinh ngạc đến trợn tròn mắt, “Sao có thể như vậy?”
Rất nhiều Bán Thánh, cũng đều có vẻ mặt ngơ ngác, bao gồm cả vị Bán Thánh của Thần Hoàng Sơn kia.
Ai có thể ngờ được chứ!
Công tử Táng Hoa Lâm Nhất không những không trốn đi, ngược lại còn dùng thân phận Lâm Tiêu, liên tiếp đoạt lấy vị trí đứng đầu bảng Lang Nha và đứng đầu bảng Long.
Hiện giờ giao đấu với Bán Thánh, suýt nữa đâm chết đối phương.
“Công tử Táng Hoa...”
Y Phong của Vạn Lôi Giáo, Lâm Khinh Dương của Thần Đạo Các, cũng lộ ra vẻ vô cùng chấn động.
Quả thật là Lâm Nhất!
Nhưng ánh mắt của rất nhiều Bán Thánh lóe lên, đều không thể hoàn hồn.
Trên người Lâm Nhất còn có Thương Khung Thánh Y, hắn là đệ tử Dao Quang, có lẽ Thiên Huyền Tử đến đây vì mục đích này?
Gia Cát Thanh Vân đứng bên cạnh Thiên Huyền Tử, vô cùng kinh ngạc, lạnh lùng nói: “Lâm Nhất, ngươi thật to gan, vậy mà còn dám xuất hiện.”
“Ta đâu phải tội nhân? Vì sao không thể lộ diện, Lâm mỗ đường đường chính chính, quang minh lỗi lạc, ta chỉ hận một kiếm vừa rồi, không đâm chết con chó già ông!”
Lâm Nhất nhìn chằm chằm Gia Cát Thanh Vân, trong mắt chứa sát khí, lạnh lùng nói.
Sắc mặt Gia Cát Thanh Vân khẽ thay đổi, kiếm vừa rồi, chắc chắn là nỗi nhục lớn nhất đời ông ta.
Thiên Huyền Tử khẽ nói: “Hóa ra vết thương trên người Thanh Vân là do ngươi gây ra, Lâm Nhất, ngươi thật sự khiến bổn Thánh kinh ngạc, đi theo ta đi.”
Keng!
Đúng lúc này, Mộc Tuyết Linh lấy ra tấm lệnh bài.
Lệnh bài màu vàng, ẩn chứa long uy mênh mông, trong long uy bằng bạc còn có uy thế của bậc đế vương vô thượng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất