Chiếc thuyền cô độc kia phát ra tiếng ầm vỡ nát, sóng nước dập dềnh, thánh khí cuồn cuộn. 

 

Đợi đến khi thánh khí tan đi, mặt biển gợn sóng lay động, không thấy bóng dáng vị phu nhân thần bí kia. 

 

“Người đâu?” 

 

Trong lòng mọi người sinh nghi, vẻ mặt khó hiểu, ánh mắt Gia Cát Thanh Vân lóe lên, tựa như đang suy nghĩ điều gì. 

 

Rầm! 

 

Ngay trong lúc mọi người còn chưa hiểu ra sao, mặt nước phía đó đột nhiên nổ tung, nước bắn tung tóe, phu nhân nhảy vọt lên. 

 

Nàng ta bay ngang không trung, nước biển ào ào không ngừng rơi xuống, tay phải giơ cao, ngửa đầu há miệng uống rượu trong hồ lô. 

 

Cảnh tượng này cực kỳ kinh diễm, khiến tất cả mọi người đều sững sờ. 

 

Đợi đến khi hết rượu, phu nhân cười lớn nói: “Người quen cũ khó tìm, người quen cũ khó gặp. Ngoảnh đầu nhìn, mây bay gió nổi, không hận người quen cũ ta chẳng gặp, chỉ hận người quen cũ chẳng thấy ta điên cuồng. Thời gian bốn trăm năm như tên bắn, người hiểu ta, chỉ hai ba người mà thôi.” 

 

Nàng ta xoay người giữa không trung, nhìn đám Bán Thánh các thánh địa, cười nói: “Đừng nói Hoang Cổ không có người, đừng khinh Huyền Thiên không đế, ai mà chưa từng phong hoa tuyệt đại!” 

 

Vù vù vù! 

 

Nàng ta nhanh chóng xoay chuyển giữa không trung, tiếng cười lớn truyền khắp trời đất, trong tiếng cười từng cái đầu người không ngừng nổ tung thành sương máu. 

 

Cảnh tượng này làm mọi người kinh hãi đến choáng váng, toàn bộ Bán Thánh đều ngây người. 

 

Giữa trời đất chỉ còn tiếng cười chói tai, chỉ còn vang vọng câu chớ khinh Hoang Cổ không người, đừng khinh Huyền Thiên không đế. 

 

Sắc mặt Mộc Tuyết Linh khẽ thay đổi, nàng ta đưa sáo trúc lên miệng, thổi ra tiếng sáo gấp gáp mà kéo dài, chống đỡ luồng ma âm tựa như tiếng tiêu này, bảo vệ những tu sĩ còn giữ được đầu người. 

 

Ầm! 

 

Đợi đến khi phu nhân xoay người, mái tóc dài buộc vào của nàng ta đột nhiên xõa tung ra, hóa thành mái tóc dài màu vàng hơi xoăn, trên vai nở ra đóa kỳ hoa màu tím. Khi ngẩng mắt nhìn khinh thường, khuôn mặt tuyệt thế hiện ra trước mắt mọi người. 

 

Thiên Huyền Tử! 

 

Đợi đến khi mọi người ngẩng đầu nhìn, trong mắt đều tràn ngập vẻ kinh ngạc và không thể tin nổi. 

 

Vị phu nhân kia vậy mà lại là Thiên Huyền Tử!

Ai mà chưa từng phong hoa tuyệt đại! 

 

Thấy phu nhân biến thành Thiên Huyền Tử, toàn bộ đều sững sờ, vị Bán Thánh của Thần Hoàng Sơn kia càng thêm ngơ ngác. 

 

Đường đường là Huyền Thiên Đại Thánh, vậy mà nam giả nữ, cho dù đám Bán Thánh này có nghĩ nát óc cũng không thể nào nghĩ ra. 

 

“Chuyện này... Sao có thể?” 

 

Lâm Nhất kinh ngạc, trong mắt lộ ra vẻ cực kỳ kinh ngạc. 

 

Hồi lâu sau, mới lộ ra vẻ bừng tỉnh. 

 

Nếu phu nhân là Thiên Huyền Tử, vậy thì trước đó hắn cảm thấy quen thuộc, luôn thấy hình như đã gặp ở đâu đó, nhưng không thể nào nhớ ra được. 

 

Tất cả đều thông rồi, còn việc lão ta thăm dò mình có Thần Long Cốt hay không, rõ ràng là  đang chiếu cố Tần Thương. 

 

Lâm Nhất chỉ cảm thấy da đầu tê dại, ớn lạnh, tên này quá đáng sợ rồi thì phải. 

 

Đường đường Đại Thánh, mà nam giả nữ tiếp cận mình? 

 

Nếu lộ ra chút sơ hở nào, lập tức phải bỏ mạng, vậy vì sao lão ta không ra tay? 

 

Là vì người mặc áo trắng sao? 

 

Ánh mắt Lâm Nhất lóe lên, trong mắt là vẻ không hiểu. 

 

“Mẹ kiếp... giọt tâm huyết của ông đây, vậy mà bị tên chó này móc đi rồi.” 

 

Lâm Nhất còn có thể miễn cưỡng giữ được bình tĩnh, còn Cổ Tuấn thì mắng ra mặt, khó trách ngay từ cái nhìn đầu tiên đã cảm thấy toàn thân không thoải mái. 

 

Không xa, Mai Tử Họa và An Lưu Yên, cũng có vẻ mặt khiếp sợ, không thể chấp nhận được cảnh tượng trước mắt này. 

 

Phụt! 

 

Đúng lúc này, khóe miệng Mộc Tuyết Linh đang thổi sáo trúc bỗng tràn ra tia máu, khuôn mặt trắng bệch như núi băng, lảo đảo như sắp ngã xuống. 

 

Lâm Nhất thấy vậy thì tiến lên, tay chống lên lưng đối phương. 

 

Sau khi Mộc Tuyết Linh đứng vững, hít thật sâu, lúc này mới miễn cưỡng khôi phục. 

 

“Hóa ra là Huyền Thiên Đại Thánh, vừa rồi đã đắc tội, mong tiền bối thứ lỗi.” 

 

Sắc mặt Bán Thánh của Thần Hoàng Sơn khó chịu như ăn phải cứt, nhưng lúc này cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể cúi đầu xin lỗi. 

 

Cho dù Thần Hoàng Sơn có truyền thừa vạn cổ, mạnh hơn Huyền Thiên Tông rất nhiều, nhưng dù sao Thiên Huyền Tử cũng là Đại Thánh. 

 

Hơn nữa từng là Đại Thánh đứng đầu, nếu thật sự muốn giết ông ta thì chỉ cần dùng ngón tay là đủ. 

 

Vừa rồi ông ta không chỉ mắng là yêu phụ, còn ra tay với Thiên Huyền Tử, cũng đã cho đối phương lý do để ra tay. 

 

Thiên Huyền Tử người nam dáng nữ, khuôn mặt lạnh lẽo mê người. 

 

Lão ta đứng lặng giữa không trung, như đang trong bức tranh, đẹp đến mức khiến người ta cảm thấy không quá chân thực, lạc lõng với thế giới xung quanh. 

eyJpdiI6ImNDZ3pXeW9tZnNFYUhKYTdUMnFURUE9PSIsInZhbHVlIjoiQjdoMUs0ajBJSTVXbkZXK1VYSENMajBEcmVCTXkraHNmYUJROW4rcWIrd3RPeWpOc1d2alNMUW1SNDFObnJqcyIsIm1hYyI6IjY2MDI4ODc5ZDU0NDIxZDJiMGZkYWU0ZTcyY2RlNWRkNTRmOGI3OTZmMGM3NGM5OTAzMDM1NjliNjkxNjBjMTkifQ==
eyJpdiI6Im9aRmx0U1BPR1JHYXFSelFVa2s1VUE9PSIsInZhbHVlIjoiSFFOUHBzY0haNGRKeWNkSmpydWRKVHdDQVVsaTdmaENYVkw5XC9aT21BV1ZiN1JTOCtzZ0t2ZjJRQzBFbmpwZFlvbXd0MlBuWVpFTEN4RldIemIzYWhENGxLS2t1TVRMZ1RjeDk1MDUwMGNOdGlDaENkeWdcL1M3dk5tSFhGOGhNa1hjMDg4YXVpcUhxWWY1c0Fmc1wvRHVxYjlmXC95b3NPV1JTeTk4aThvUEM1YTVtdFNxN091REc3NjU2M3NWQlphXC8iLCJtYWMiOiI3MWNmMTVlNDkzYmNhYzQwMTg1YWFjYzhmMWMyMTgyYThkMWI0MjU0NTA3MzVmMTg2ZDVlYWY0Njg0MjE0ZTVjIn0=

Thiên Huyền Tử không so đo với ông ta, đưa tay ra, xoẹt, bắt Gia Cát Thanh Vân đang ngã trên mặt biển về.

Advertisement
x