Sắc mặt Mai Tử Họa cùng Cổ Tuấn thay đổi, đều không tự chủ được nhìn Lâm Nhất.
“Ngươi muốn công phá Long Mạch Cực Cảnh?”
Hai người đồng thời nói.
Lâm Nhất gật đầu, không phủ nhận.
Hai người hít vào ngụm khí lạnh, trong mắt đều là vẻ chấn động.
Cực Cảnh!
Đó là cảnh giới trong truyền thuyết, ở thời đại Thịnh thế hoàng kim không phải chuyện hiếm, nhưng hiện nay chỉ có những yêu nghiệt đứng đầu mới có thể công phá.
Cổ Tuấn trầm ngâm hồi lâu, nói: “Tất nhiên là có, nhưng... Ngươi phải suy nghĩ cho kỹ. Tuy rượu Bán Thần có thể công phá, nhưng long kiếp của Long Mạch tầng mười, ngươi chịu nổi sao?”
“Ta nghe nói siêu phàm yêu nghiệt của thánh địa, khi công phá Cực Cảnh đều có trưởng lão cảnh giới cấp Thánh hộ pháp, còn phải phối hợp rất nhiều thủ đoạn, dù vậy vẫn vô cùng nguy hiểm, xác suất thành công rất thấp.”
Mai Tử Họa gật đầu nói: “Đúng vậy, Lâm huynh, ngươi nhất định phải cẩn thận.”
Lâm Nhất cười nói: “Con đường ta đi tới nay vẫn luôn như vậy, đã có cơ hội công phá tầng mười, tất nhiên sẽ không bỏ qua, Cổ lão đầu ông chỉ cần nói cho ta biết ở đâu có thể độ kiếp là được.”
“Ngươi chắc không? Không chờ thêm chút nữa, có lẽ rời khỏi bảo điện Huyền Lôi sẽ tốt hơn.”
“Ý ta đã quyết.”
“Được thôi.”
Cổ lão đầu không khuyên thêm nữa, ánh mắt nhìn về phía hồ nước Huyền Vũ nói: “Bên dưới hồ nước, hẳn là có bí cảnh Lôi Đình, ngươi có thể độ kiếp ở đấy. Thời thượng cổ, đệ tử của dòng dõi Lôi Đình Huyền Vũ cũng đều lựa chọn độ kiếp ở đây, sẽ có rất nhiều điểm tốt.”
Lâm Nhất nhìn hồ nước Huyền Vũ, ánh mắt lóe lên, trầm ngâm nói: “Lão già ông, rốt cuộc còn giấu bao nhiêu bí mật nữa.”
Cổ Tuấn cười nói: “Bí mật nhiều đến mấy cũng chẳng còn tác dụng gì, sau chuyến này, e rằng bảo điện Huyền Lôi không thể vào được nữa.”
“Tại sao?”
Mấy người Lâm Nhất tò mò hỏi.
Sắc mặt Cổ lão đầu lộ vẻ bi thương u uất, nói: “Bảo điện Huyền Lôi này là do một tay Huyền Lôi Vũ Đế chống đỡ, vốn dĩ thời thượng cổ đã nên sụp đổ, nay bí cảnh Tinh Không đã mở ra, chắc chắn Huyền Lôi Thánh Điển sẽ bị hai người kia lấy đi.”
“Nếu Huyền Vũ Thánh Điển không còn, vậy tâm niệm chống đỡ Huyền Vũ Đại Đế tất nhiên cũng không còn nữa... Đáng tiếc, Huyền Lôi Thánh Điển cuối cùng vẫn bị người ngoài đoạt mất.”
Nói đến đây, ông ta tu ngụm rượu, vẻ mặt vô cùng buồn bã.
Ông ta mạo hiểm đến đây, chính là vì trên người Lâm Nhất có Huyền Lôi Mật Thược, có xác suất rất lớn có thể lấy được Huyền Lôi Thánh Điển.
Với tư cách là hậu duệ Lôi Đình Huyền Vũ, đương nhiên là mong muốn lấy Huyền Lôi Thánh Điển đi.
“Hậu duệ Lôi Đình Huyền Vũ, hiện nay ở ngoài Đông Hải sống rất thê lương, huyết mạch suy tàn, ý định của lão phu là sau khi lấy được Huyền Vũ Thánh Điển, sẽ chấn hưng dòng dõi Lôi Đình Huyền Vũ.” Cổ Tuấn khẽ thở dài nói.
An Lưu Yên thấy vậy, trên mặt lộ vẻ không đành lòng nói: “Cổ trưởng lão, đừng quá buồn, sau này chưa chắc đã không còn cơ hội.”
Cổ Tuấn cười nói: “Cảm ơn bà chủ An, nhưng cũng không sao, bao nhiêu năm rồi, lão phu vốn cũng chẳng ôm hy vọng gì.”
“Có lẽ vẫn còn cơ hội.”
Lâm Nhất ở bên cạnh trầm mặc hồi lâu, bỗng nhiên nói.
“Ý gì?” Cổ Tuấn hai mắt sáng lên, vội hỏi.
Lâm Nhất cười nói: “Để sau hãy nói, hiện tại cũng chưa thể xác định.”
Phu nhân kia là ai, Lâm Nhất không biết.
Nhưng người mặc áo trắng có tạo nghệ kiếm đạo khủng bố kia, Lâm Nhất có trực giác, có lẽ vị tiền bối này có chút liên quan với mình.
Nếu người mặc áo trắng lấy được Huyền Vũ Thánh Điển, có lẽ sẽ có cơ hội chia sẻ cho mình.
“Nói đi cũng phải nói lại, các ngươi ở kho báu Huyền Vũ đều lấy được bảo bối gì?” Cổ Tuấn chủ động chuyển đề tài.
Mai Tử Họa lập tức cười nói: “Vận khí ta không tệ, lấy được viên Thánh đan, tuy viên Thánh đan này chỉ là cấp bảy, nhưng đã sớm thất truyền, là viên Thánh đan cổ chân chính.”
“Ta lấy được cái này, công tử giúp ta lấy.”
An Lưu Yên lấy đôi quạt Phong Loan ra, khẽ cười nói.
“Thánh khí Song Diệu!”
Mai Tử Họa và Cổ Tuấn đồng thời kêu lên.
Hai chiếc quạt màu bạc, một chiếc khắc ấn Hỏa Phượng, một chiếc khắc ấn Thanh Loan, khi thúc giục lần lượt được bao phủ bởi ánh sáng đỏ rực và thánh huy màu xanh.
An Lưu Yên khẽ triển khai, hai chiếc quạt lập tức xoay quanh nàng ta bay lên bay xuống.
Vút!
Sau đó nàng ta đồng thời vươn hai tay, ống tay áo như mây trượt xuống vai, lộ ra cánh tay trắng nõn mịn màng, mỗi tay nắm lấy chiếc quạt xếp.
Trong mắt Mai Tử Họa và Cổ Tuấn, đều lộ ra vẻ hâm mộ.
“Quạt Phong Loan này quả thực quá xứng với bà chủ An, không biết sẽ khiến bao nhiêu thiên kiêu thánh địa phải ghen tị.” Cổ Tuấn vuốt râu khẽ cười nói.
Mai Tử Họa tán thưởng: “Quả thực là sự kết hợp hoàn hảo, loại bí bảo này quá hiếm thấy, chỉ riêng một chiếc đã vô cùng quý hiếm, huống hồ là một cặp.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất