May mà không ở đây quá lâu, nếu không hắn đã say gục xuống hồ nước, đến lúc đó còn không biết sẽ ra sao. 

 

 

“Bà chủ An, cô không sao chứ!” 

 

Cổ Tuấn vội vàng chạy đến, trên mặt tràn đầy vẻ tự trách. 

 

Thật ra chuyện này cũng không trách ông ta được, chỉ là hơi keo kiệt, hơi nhiều tâm cơ, nhưng ý nghĩ chưa bao giờ muốn người khác bị thương. 

 

Sắc mặt An Lưu Yên tái nhợt, nhưng gương mặt thanh diễm kia tràn đầy nụ cười, nói: “Không sao, không sao, ta không đau đâu, Cổ trưởng lão đừng lo.” 

 

Đợi đến khi Lâm Nhất mở mắt, An Lưu Yên vội vàng đến, hai tay nâng rượu Bán Thần đưa cho Lâm Nhất nói: “Công tử, rượu Bán Thần!” 

 

Lâm Nhất đưa tay nhận, hai người bốn mắt nhìn nhau, trong đôi mắt đẹp của An Lưu Yên có chút e thẹn, cùng với đầy ắp tình yêu. 

 

Tên cặn bã này! 

 

Trong lòng Cổ Tuấn chua chát mắng, nhưng bình tâm mà nói, vừa rồi nếu là ông ta, cho dù có thể bỏ rượu Bán Thần, cũng chưa chắc đã quả quyết như Lâm Nhất. 

 

Không trách bà chủ An một lòng một dạ với hắn, nhưng vẫn phải mắng, trong lòng Cổ Tuấn tức tối nghĩ. 

 

“Hà hà, đến lúc mấu chốt, vẫn phải trông cậy vào Mai Tử Họa ta.” 

 

Mai Tử Họa ôm đàn ngồi đó, khí khái phong hoa cười nói: “Lâm huynh, nhớ lời ta nói trước khi đến, có Mai Tử Họa ta ở đây, sẽ không để ngươi chết dễ dàng.” 

 

“Hì hì, nhớ, nhớ chứ, Mai công tử lợi hại lắm!” An Lưu Yên cười tươi khen ngợi. 

 

“Cũng tạm.” 

 

Mai Tử Họa lộ vẻ đắc ý, khiêm tốn nói. 

 

“Rượu Bán Thần này mọi người đều có công, chúng ta chia trước mỗi người một chén đi.” Lâm Nhất ngồi dưới đất, đặt rượu Bán Thần trước mặt, nhìn mấy người nói. 

 

“Ờ, ta thì thôi.” 

 

Cổ Tuấn vẫn còn tự trách chuyện An Lưu Yên bị thương, khẽ thở dài, nhẹ giọng nói. 

 

Lâm Nhất thầm nghĩ, cũng coi như có chút trách nhiệm, nhưng việc này không liên quan đến ông ta, nên chia vẫn phải chia. 

 

An Lưu Yên hiểu ý của Lâm Nhất, kéo Cổ Tuấn, cười nói: “Cổ trưởng lão, đến đây đi, công tử mời ông uống rượu, ông nể mặt đi.” 

 

Nàng ta nói nhỏ nhẹ dịu dàng, giọng nói như có thể tan chảy lòng người, trong lòng Cổ Tuấn thở dài, rốt cuộc trong tim con nhóc này vẫn nghiêng về phía Lâm Nhất. 

 

Đã dùng chữ mời, vậy chỉ cần ông ta đồng ý, cũng coi như xác định rượu Bán Thần này thuộc về Lâm Nhất. 

 

Cổ Tuấn do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn ngồi xuống, giờ xem như ông ta đã thừa nhận. 

 

Lúc này An Lưu Yên mới cười hì hì ngồi bên cạnh Lâm Nhất, gọi Mai Tử Họa đến. 

 

Bốn người vây quanh rượu Bán Thần, ngồi bệt xuống đất, chuyến này cuối cùng cũng coi như trong cái rủi có cái may.

Bốn người Lâm Nhất ngồi ổn định xong, An Lưu Yên lần lượt lấy ra những bình rượu thánh cực phẩm mà trước đó Lâm Nhất đưa cho nàng ta. 

 

Chuyến đi này rốt cuộc cũng tạm khép lại, đến lúc phải tính toán thu hoạch. 

 

Rất nhiều rượu thánh, Lâm Nhất chỉ lấy rượu Lôi Vân, rượu Thanh Loan, rượu Thanh Liên cùng Thiên Niên Hỏa, chiếm chưa đến hai phần. 

 

Tám phần kia, cho Cổ lão đầu năm phần, An Lưu Yên hai phần, Mai Tử Họa một phần. 

 

An Lưu Yên vốn không định lấy, nhưng Cổ Tuấn và Mai Tử Họa vô cùng kiên quyết, nhất định phải để An Lưu Yên lấy hai phần mới được. 

 

“Bà chủ An, ta đã lấy một phần rồi, cô thế nào cũng phải lấy hai phần.” Mai Tử Họa kiên trì nói. 

 

Cổ Tuấn gật đầu nói: “Bà chủ An, cô đừng từ chối nữa, trước kia lão phu cũng luôn được cô chiếu cố, nói thế nào cũng phải lấy hai phần.” 

 

“Vậy tiểu nữ xin không khách khí nữa.” 

 

An Lưu Yên cười, nhận lấy hai phần rượu thánh thuộc về mình. 

 

“Cổ lão đầu, vui không?” Lâm Nhất cười nói: “Một mình ông độc chiếm năm phần, chúng ta cộng vào chưa chắc đã hơn ông.” 

 

Cổ Tuấn ấm ức nói: “Các ngươi ở kho báu Huyền Vũ đều có thu hoạch, không những lão phu không được gì, còn bị người ta móc mất một giọt tâm huyết, thảm hơn các ngươi nhiều.” 

 

Mai Tử Họa nói: “Nếu có thể luyện hóa rượu Bán Thần, hẳn là đủ để ông khôi phục rồi chứ.” 

 

“Đó là đương nhiên.” 

 

Trên gương mặt tái nhợt của Cổ Tuấn lộ ra vẻ hưng phấn nói: “Có rượu Bán Thần này, ta có thể đột phá lên bán Thánh ở đây!” 

 

Nghĩ đến rượu Bán Thần, trong mắt mấy người đều lộ ra vẻ cực kỳ kích động, vô cùng hưng phấn. 

 

Đó chính là rượu Bán Thần! 

 

Giá trị của nó, còn kinh khủng hơn tất cả các rượu thánh khác cộng vào. 

 

Ánh mắt Lâm Nhất quan sát bốn phía, hồi lâu sau, nhìn Cổ Tuấn nói: “Lão đầu, nơi này có thể độ kiếp không?” 

 

Vừa rồi hắn nghe Cổ Tuấn nói, đối phương có thể thăng cấp lên bán Thánh ở đây, trong lòng lập tức động ý niệm. 

 

Cổ Tuấn có thể thăng cấp lên bán Thánh ở đây, vậy ta có thể công phá Long Mạch tầng mười hay không? 

eyJpdiI6IlwvNUwwWUxUZG1jOWp6MEkycWZ2Vk9RPT0iLCJ2YWx1ZSI6IitTeTFWeU1kZDROS2d2VTJXSXhKcFdSWmYyOTY2THYyNDY4Mlc2Qm1VQVwvYmpBdFwvK1daa0Z1T1pkV0owd1ZWNyIsIm1hYyI6IjFiYzI2MzRkNWFiN2JlZTliZmRlNTY1NTI1OTdmYzc4ZjY3MGZjZjQ3NDQ1YzgyYjAyYzEyZDVkMzk2MzA2ZGMifQ==
eyJpdiI6Im5pbk1lbngwdE1aN0s2alIrMWdjTlE9PSIsInZhbHVlIjoiY3hBZUkrNGxwSzdGQmprMUJRamcxZXUybnlDZldoZElWcG1HUFlrRDJraVVGTGttMGlPbDhxR3Y1SmtWbmxRVGJaNWdvMGtDcEpcL1N5a081cUZ4eDUwUkVUR2k5c1NqVU81QVpaVm1NMWFoXC9qeUFCR3RVQzdZeThKWXlcLzhRZUh6U1J2cVdaVTN5ZzRkYUVvNThoRkVTcGorNll4Tk5yQk5XVVwvdFVOU0tMNDZrbTBCa0JZSDUxTzZpR0VPd29vQ1Q5d294VWdLWExxQ2JzZFhTQUhcL2FMbkhCRkVKNjJCZ0VTZFwvWVJ3UEVRQ1lCTlpMMGNwQlhMTDBNQUtWYSt5Ykx1RHBGSGlrXC9WN2ZuQThMT1NLdDJZWnIwQmNUbndIS1JsSlZtb0NPVGhRU1wvWXF2c3A0ZGlcL0orNlBCN1wvUVJIc0NIZldHTjIxRUtUV0pDTUJqcVNSMTVPeXljTHBqbDRLSlhCUTVBZXR1az0iLCJtYWMiOiI5M2U3ZTVhOTExY2NjODlkNTQ1ZGQ2NzUwMmI5ZDBkN2YyMzkxNzBkOTRiZGM1MWNlYjgzMzQ1ZTgxMDAxMjBhIn0=

Advertisement
x