Cổ Tuấn thở dài nói. 

 

“Cổ trưởng lão khách khí rồi.” An Lưu Yên cười nói. 

 

“Đi thôi.” 

 

Lâm Nhất không đợi ông ta nói, tìm đến chỗ Mai Tử Họa vừa rơi xuống, lúc này đối phương mới chậm rãi tỉnh dậy, rõ ràng sắc mặt còn trong trạng thái ngơ ngác. 

 

“Ta đang ở đâu...” 

 

Đầu Mai Tử Họa đau nhức, trên người vẫn còn sấm sét màu tím, thỉnh thoảng đau đến mức khóe miệng co giật. 

 

An Lưu Yên nhìn mà thấy xót, nghĩ y cũng vì nôn nóng cứu công tử nên mới bị thương, lập tức an ủi: “Mai công tử, ngươi không sao chứ?” 

 

“Mai công tử, Mai công tử là ai?” Mai Tử Họa vô cùng mờ mịt. 

 

“Xong, thành ngốc rồi.” Cổ Tuấn nói với vẻ chán ghét 

 

“Đừng chậm trễ nữa, biết đâu hai người kia sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào, hầm rượu Bán Thần ở đâu, mau dẫn đường đi.” Lâm Nhất quay đầu nhìn. 

 

Ở đằng xa, trong đại điện trên vạn bậc thang, lúc này đánh nhau càng thêm kịch liệt. 

 

Nhìn dáng vẻ đó, nhất thời khó mà phân thắng bại, chỉ không biết ai sẽ trở thành kẻ chiến thắng cuối cùng. 

 

Trên đó còn thánh khí Tinh Diệu, Lâm Nhất cố ý để đấy, có thánh khí Tinh Diệu này, đám người kia sẽ tranh đấu rất lâu. 

 

Không đến mức quấy rầy hắn, nhưng phu nhân và người đàn ông mặc áo trắng, là hai nhân tố không xác định. 

 

“Đi theo ta.” 

 

Sắc mặt Cổ Tuấn trở nên nghiêm trọng, sau đó nói: “Vậy tên ngốc này phải làm sao?” 

 

Lâm Nhất nghĩ ngợi, nói: “Lưu Yên, cô đi sau bảo vệ y, ta đi trước mở đường.” 

 

Hiện giờ bốn người thì chỉ có Lâm Nhất còn sức chiến đấu, cũng không có lựa chọn khác, chẳng lẽ bỏ mặc Mai Tử Họa ở đây sao? 

 

Khi đám người Lâm Nhất đi về phía hầm rượu Bán Thần, trận tranh đoạt ở kho báu Huyền Lôi cũng đã đi đến hồi kết. 

 

Sau khi người đội nón lá và Hỏa Thần Tướng lần lượt bị thương nặng, cuối cùng thánh khí Tinh Diệu bị Tiêu Nguyên Khải và Cơ Lăng Phong cùng nhau đoạt được. 

 

Những bảo vật khác thì bị mọi người chia nhau, ba người Hỏa Thần Tướng chỉ lấy được ba đến năm món, trơ mắt nhìn kẻ khác cầm bảo vật rời đi. 

 

Trong lòng Hỏa Thần Tướng cực kỳ không cam tâm, nhưng hiện tại gã bị thương quá nặng, dù muốn giết sạch đám người kia cũng không thể làm được. 

 

“Trước tiên rời khỏi đây.” 

 

Trên mặt Hỏa Thần Tướng hiện lên vẻ âm trầm, sắc mặt khó coi đến đáng sợ. 

 

“Đại ca, cứ thế mà đi sao? Những thứ này đều là chí bảo mà...” 

 

Lôi Thần Tướng và Phong Thần Tướng không cam lòng nói. 

 

“Để bọn họ giữ hộ thì đã sao, đám người này vốn nên được dạy dỗ từ lâu rồi, sự trỗi dậy của Huyết Nguyệt Thần Giáo, không ai có thể ngăn cản.” 

 

Mặt Hỏa Thần Tướng không biểu cảm liếc nhìn mọi người, sắc mặt lạnh lùng, trong mắt có sát ý vô cùng âm độc. 

 

Nói xong, gã quay người rời đi, không dừng lại. 

 

Vốn tưởng rằng Khư Hải Huyền Vũ sẽ là nơi gã tung hoành, không ngờ trở thành xiềng xích của chính mình. 

 

Nếu không phải ở nơi này, cho dù Lâm Tiêu kia có vương miện Tử Kim Long thì đã sao? 

 

Nghĩ đến đây, sắc mặt Hỏa Thần Tướng càng thêm u ám, tay phải siết chặt, tràn đầy ý hận. 

 

Đồng thời, đám người Minh Tông cũng lặng lẽ lui xuống, đưa thi thể của Vũ Văn Tu đi. 

 

Trong sáu đại thánh địa, tổn thất lớn nhất chính là bọn họ. 

 

Bảo vật chẳng lấy được, nhân vật kiệt xuất như Vũ Văn Tu thì chết, hơn nữa còn bị giết ngay trước mặt nhiều người như vậy. 

 

Trên cột đá cao chót vót, Tiêu Nguyên Khải và Cơ Lăng Phong đứng sóng vai. 

 

Tuy hai người lấy được thánh khí Tinh Diệu, nhưng chẳng vui mừng lắm, Cơ Lăng Phong khẽ thở dài: “Lâm huynh đắc tội quá nhiều người, không biết lần này có thể rời đi hay không.” 

 

“Không ngờ Vũ Văn Tu chết như vậy...” 

 

Tiêu Nguyên Khải thở dài, đến giờ vẫn còn có chút ngơ ngác. 

 

“Tự làm tự chịu thôi, ngay từ đầu đã cho rằng mình thông minh, nếu là ta, cũng lười để ý, giết thì giết.” 

 

Tính tình Cơ Lăng Phong khá giống Lâm Nhất, chẳng có thiện cảm gì với Vũ Văn Tu. 

 

Tiêu Nguyên Khải nói: “Hy vọng Lâm huynh đi nhanh chút, đám người Hỏa Thần Tướng sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.” 

 

Tần Thương đang nằm trên nền đất chữa thương, sắc mặt thay đổi, chăm chú nhìn cây sáo xương mà phu nhân đưa cho hắn ta, dường như trong lòng có điều suy nghĩ, nhất thời không còn muốn tranh đoạt những bảo vật khác. 

 

… 

 

Bảo điện Huyền Lôi, lối đi như mê cung. 

 

Dưới sự dẫn dắt của Cổ Tuấn, Lâm Nhất và An Lưu Yên đi tới địa cung của bảo điện Huyền Lôi. 

 

Thật khó mà tưởng tượng được, dưới bảo điện vậy mà còn có tòa địa cung. 

 

Địa cung vô cùng rộng rãi, ngoài vài điêu khắc và bích họa của dòng dõi Huyền Vũ, thì không có vật dư thừa nào khác. 

 

Nửa canh giờ sau. 

eyJpdiI6InFYTlgrY0tTQjlQVTVxRFVGOWNKdWc9PSIsInZhbHVlIjoieHlPdkxSREVqU0VxVHdiY0ZLeUljNzJjdXlVNDhGUEtpODA3OXVQc1VcL0YyTndpNENndFNzNWluM3ZKRWFRY3AiLCJtYWMiOiIxZDBjY2M4MmJkMzFiZTg4NGQ1OGYzMDc3ZTU5NGZhODViYjY3MDRmYjM0M2I3MjUxNjNlOWYyOTc2MmQzZTBjIn0=
eyJpdiI6IjZ4SitWV29BYTFBWUM5RGxMRFB5VVE9PSIsInZhbHVlIjoibUZxZGhXMVpnYUcyQ3Q0V0taXC9ZY1FRWTcrY3RsZGJJZEd3ZUxOMVwvcHpRVFo5RHpXdHh4d3FNMG5Tc2NsVGpYYzBWQ0hOcGVDT25kMWtZV2NlakZ4OE5TQU1UdTBoRDNwekRORjFDNTZEekVuMWV4NGNwaUtZUDZ6dXFLa1grZlNNXC8yVkFBUnpkMTBCUzlHZVlTXC9waW1hOFwvVU9Qbk1vRDRxdWVacFdpRE5hbGF2ZjM4SWdJbFRwNDJRbWxJaFQ0bk1Zd3VHRFpwUzFjTUNYSVZFbFpFeG8yMXhPdzVNRDViWGVWcUpqRUxXdVJ4R1lnaytlYVBmQTJ4MHBKc1J5IiwibWFjIjoiMzkwZDkwNDM0NzhlZDcwZTUwODhlMGFlNGU4OTkwNDFkOTA0ZTg1ZmIxZGMzMGNkYzljN2M2MjE0ZmU0YWMwMyJ9

“Rượu!”

Advertisement
x