"Phải giúp hắn tháo cái vương miện này xuống, bằng không sẽ bị đè cho đến chết". 

 

Cổ Tuấn chăm chú nhìn vương miện Tử Kim Long trên đầu Lâm Nhất, vuốt râu, rất thận trọng mà không dám lại gần. 

 

"Chuyện gì khó, để ta". 

 

Mai Tử Họa mỉm cười ung dung, bước lên hai bước, định giúp Lâm Nhất tháo xuống. 

 

"Đừng..." 

 

Khóe miệng Lâm Nhất giật khẽ, sắc mặt đổi, vội mở miệng - tên Mai Tử Họa này lại sắp tạo thêm rắc rối cho hắn rồi. 

 

Phụt! 

 

Mai Tử Họa vừa chạm vào vương miện đã bị lôi quang mênh mông hất văng, phun ra một ngụm máu tươi, thân ảnh bay đi chẳng biết đến nơi nào. 

 

Ầm! 

 

Lâu sau mới vọng đến một tiếng hự nặng nề, chắc là đập vào bức tường nào đó.

Lâm Nhất mở miệng, nhất thời không nói được gì, bao giờ tên này mới có thể đáng tin đây. 

 

“Vương miện chí tôn, đâu phải ai cũng có thể chạm vào, thằng nhóc không biết lượng sức mình.” Cổ Tuấn châm biếm, ánh mắt lóe lên, không biết đang nghĩ gì. 

 

“Cổ trưởng lão, có cách nào không?” 

 

An Lưu Yên vẫn còn khá bình tĩnh, nàng ta đỡ lấy Lâm Nhất. 

 

Cổ Tuấn thấy vậy, lập tức nói: “Đương nhiên lão phu có cách.” 

 

“Cách gì?” 

 

“Chuyện này thì...” 

 

Cổ Tuấn nhất thời do dự. 

 

Lâm Nhất nhìn ra ông ta đang khoác lác, nói: “Lưu Yên, cô thử xem.” 

 

An Lưu Yên có thần cốt Bạch Long, bản thân là phụ nữ, cơ hội lớn hơn nhiều so với Mai Tử Họa. 

 

Theo suy đoán của Lâm Nhất, chiếc vương miện này có lẽ chỉ có phụ nữ Long tộc mới có thể thực sự luyện hóa. 

 

Nếu An Lưu Yên không được, vậy chỉ có thể nghĩ cách khác, về phần Cổ Tuấn... Không đáng tin lắm. 

 

“Vậy công tử tạm thời chịu thiệt chút.” 

 

An Lưu Yên gật đầu, ra hiệu Lâm Nhất hơi cúi đầu. 

 

Trong không gian u ám, nàng ta bước lên, khi sắp chạm vào vương miện lập tức hít thật sâu. 

 

Ong! 

 

Đợi đến khi hai tay nàng ta nắm lấy vương miện Tử Kim Long, vương miện lóe sáng, nhưng cuối cùng vẫn không đánh văng nàng ta ra. 

 

Trong mắt Cổ Tuấn lóe lên vẻ kinh ngạc, ông ta như có điều lĩnh ngộ mà khẽ gật đầu. 

 

Trong mắt An Lưu Yên lóe lên vẻ vui mừng, nhưng nàng ta rất bình tĩnh, thúc giục thần cốt Bạch Long, dùng Long Nguyên cuồn cuộn nhấc vương miện lên. 

 

Động tác của nàng ta rất chậm, trên trán vô thức đã thấm ra rất nhiều mồ hôi, nhưng bước chân hoàn toàn không động đậy. 

 

Có thể nhìn ra được, nàng ta không hề thoải mái như bề ngoài, đang gánh chịu áp lực cực lớn. 

 

Vút! 

 

Đợi đến khoảnh khắc vương miện rời khỏi đỉnh đầu Lâm Nhất, hắn lùi sau, như tia chớp đứng bật dậy. 

 

Sau đó từ trong tay An Lưu Yên nhận lấy vương miện Long, sắc mặt nàng ta lập tức tái nhợt, thân thể mềm nhũn ngã xuống. Lâm Nhất đưa tay phải ra, khẽ ôm nàng ta vào trong ngực. 

 

“Không sao chứ.” Lâm Nhất nói. 

 

Trước ngực An Lưu Yên phập phồng, không ngừng thở dốc, nhưng trên mặt hiện lên vẻ ửng hồng mê người. 

 

“Chỉ cần công tử bình an là tốt.” An Lưu Yên khẽ nói. 

 

Hừ! 

 

Cổ Tuấn đứng bên cạnh bị cho ăn cơm chó, trong lòng khẽ chửi đồ cặn bã, trên mặt toàn là vẻ khinh bỉ. 

 

Lâm Nhất mỉm cười, nhìn vương miện Tử Kim Long trong tay nói: “Hôm nay suýt mất mạng vì nó.” 

 

“Nhưng cũng vì nó, chẳng phải đã lấy được hai món chí bảo sao?” 

 

An Lưu Yên mỉm cười nói. 

 

Lâm Nhất gật đầu, cất kỹ vương miện Tử Kim Long, mấy người nghỉ ngơi. 

 

Sau nửa tuần trà. 

 

Khi Lâm Nhất mở mắt, thần cốt Thanh Long đã khiến hắn khôi phục hơn nửa, chỉ là Cổ lão đầu kia vẫn uể oải, sắc mặt yếu ớt. 

 

Giọt tâm huyết đâm vào ông ta quá sâu, phu nhân kia ra tay quả thật rất độc ác. 

eyJpdiI6ImJPYlgwOGlPa3Y1ZlFlcUloUzJxMHc9PSIsInZhbHVlIjoiQm1nWTQyNExmVW1vRXBcL01IdDNTbGZ0ZTN1dEQ1VjZUTTFNUTFmaTZwSGFKNlpcL2c0TDdXQWxMcjNiTTFDREJiIiwibWFjIjoiNzcwOTM4OTg4OWI4YmU4YTg5YjM3ODgwODE2NzhiN2QxMWU0M2E5ZmE1N2RhNzM1YmZkMWIwMjk4M2FhYjA1ZiJ9
eyJpdiI6IkJTXC9mSDliQlowRzdSNnpDRXR5MllnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlhGVUlIZExqYWg1ZW1CZmJKbjBtTUZldVB5NER0ZTBcL0cxV2pWV2xac2RYK01DTXRHNUU3emM0cTMrOGVNNGx2OVlVR1ZqYVpmaU9uRU9ldWMxTTVmZkcrTW1wTWVtekhHeXhPT25YeUg3bklMRHdYOE5TMlkzZU9DekF0MTNSQXhFamZueTFEeGVpcmk1MGh4QlJWWFhpSEE5dThMNHZ3TTgwWlBkVWZNSzdIQ3FBMTRjb3JMcVJpb3JFVzR4dmFoUXBSWjVvUmJERVl5ZWNTNWExc3pKbHYzcWkzZHQxRks1S1BEZ2E5VjZLdmZmcEV5XC9XR1l2NkZaOHJhM2Z0TSIsIm1hYyI6IjY3ZjUxZWY4MzBlYjEzOTllOWEzNWRmNGFhYjdlYTE2ZWRmMmNlOGM3OWMyZDVkYmQ1YjY3MDM5YWIxMjk4OTcifQ==

“Không biết, chỉ là người phụ nữ này rất đáng sợ, chỉ cần nhìn thôi đã khiến người ta hoảng hốt, kém xa bà chủ An khiến người ta nhìn thấy thì dễ chịu.”

Advertisement
x