“Đứng đầu bảng Lang Nha, quả nhiên gan dạ hơn người, lúc sắp chết mà vẫn bình tĩnh như vậy, khí phách của ngươi rất giống một người quen cũ của ta.” Người đàn ông đội nón lá khẽ nói. 

 

Lâm Nhất nhìn gã, nói: “Ngươi có thể ở đây, xem thử ta và người quen cũ của ngươi, rốt cuộc giống nhau chỗ nào.” 

 

Khuôn mặt bị che của người đàn ông đội nón lá liên tục thay đổi, lạnh lùng nói: “Chờ ngươi sống sót rồi hẵng nói.” 

 

Cuối cùng gã cũng không ở lại, nhanh chóng rời khỏi thuyền Huyền Quy. 

 

“Công tử, bảo trọng.” 

 

Phu nhân khẽ cười, nhẹ nhàng rời đi, đuổi theo sau người đàn ông đội nón lá, đi về Huyền Vũ Khư Hải. 

 

Lão ăn mày quay đầu nhìn, chỉ thấy nơi xa trên mặt biển có chấm đen đang nhanh chóng áp sát, đó cũng là chiếc thuyền Huyền Quy. 

 

Chỉ là tốc độ cực nhanh! 

 

Lâm Nhất dùng con mắt Thần Long nhìn, có thể thấy rõ ràng Phong Duyên Quân đang đứng trước thuyền Huyền Quy, ngoài gã ra còn có bốn cường giả cảnh giới Sinh Huyền của gia tộc nhà họ Liễu. 

 

Tới cũng nhanh đấy, trong mắt Lâm Nhất lóe lên tia lạnh lẽo, khóe miệng nhếch lên nụ cười như có như không. 

 

“Đừng giả vờ nữa, ta vừa nhìn đã biết ông là ai rồi.” Lâm Nhất nhìn lão ăn mày nói. 

 

Lão ăn mày vội vàng nói: “Ngươi đừng nói bậy, ta không quen ngươi.” 

 

“Giữ mà uống trên đường đi.” 

 

Lâm Nhất cười, lấy bình rượu ngon của Long tộc ra đưa cho ông ta, rồi tung người bay lên. 

 

Hắn vận dụng thân pháp, bước đi trên không, hướng về phía ngược lại. 

 

Lão ăn mày ngạc nhiên nói: “Ngươi định làm gì vậy?” 

 

Lâm Nhất đi trên mặt biển, như lướt sóng, nói: “Ta sẽ quay lại tìm ông.” 

 

Lão ăn mày cầm bình rượu, trong mắt lộ ra vẻ trầm ngâm, hồi lâu mới thở dài, thằng nhóc này đúng là tài cao gan lớn. 

 

Lâm Nhất càng đi càng xa về phía Huyền Vũ Khư Hải, sau khi tìm được mỏm đá thì nhẹ nhàng đáp xuống, lấy tiêu Tử Ngọc Thần Trúc ra cúi đầu thổi. 

 

Tiếng tiêu của hắn không hoa mỹ như Mai Tử Họa, nhưng cực kỳ lạnh lẽo, ẩn chứa sát ý mà người thường khó tưởng tượng. 

 

Nửa canh giờ sau. 

 

Phong Duyên Quân và bốn cường giả cảnh giới Sinh Huyền của gia tộc nhà họ Liễu điều khiển thuyền Huyền Quy lao đến như vũ bão, dừng cách mỏm đá ngàn mét. 

 

Tay Phong Duyên Quân cầm quạt xếp, mặc bộ trường bào trắng như tuyết, trông vô cùng tuấn tú, phong độ phi phàm. 

 

Gã nhìn Lâm Nhất đang thổi tiêu trên mỏm đá, cười nói: “Lâm Tiêu, ngươi đang thổi khúc nhạc tiễn biệt cho chính mình đấy à?” 

 

Lâm Nhất đặt tiêu Tử Ngọc Thần Trúc xuống, nói: “Rốt cuộc là khúc tiễn biệt của ai thì còn chưa chắc đâu.”

Rốt cuộc là khúc nhạc tiễn biệt của ai thì còn chưa chắc đâu! 

 

Phong Duyên Quân nghe vậy, ánh mắt trầm xuống, trong mắt lộ ra sát khí lạnh lẽo. 

 

Sắp chết đến nơi, còn dám mạnh miệng! 

 

Nếu là ở bên ngoài thì gã còn không dám đường đường chính chính làm gì Lâm Tiêu, nhưng ở Huyền Vũ Khư Hải thì không cần phải kiêng kị như vậy. 

 

Huyền Vũ Khư Hải vốn là cấm địa, chết một hai người cũng là chuyện quá bình thường. 

 

Đối phương dám một mình đến đây, chắc chắn là có bài tẩy, nhưng chỉ là kẻ có tu vi Long Mạch tầng tám, cho dù con bài tẩy có thông thiên thì cũng không thoát khỏi lòng bàn tay gã. 

 

Nghĩ đến đây, Phong Duyên Quân không những không tức giận mà ngược lại còn bật cười, nói: “Lâm Tiêu, ngươi là người thông minh, nếu không có chút tự tin nào thì tuyệt đối sẽ không dám mạo hiểm một mình. Nhưng người thông minh thường chết nhanh hơn, ta biết ngươi có con bài tẩy mà vẫn dám đuổi đến đây, ngươi không nghĩ thử xem vì sao không?” 

 

“Một kẻ sắp chết, ta không quan tâm gã nghĩ gì.” Lâm Nhất thu tiêu Tử Ngọc Thần Trúc, thản nhiên nói. 

 

Sắc mặt Phong Duyên Quân trầm xuống, lạnh lùng nói: “Lâm Tiêu, ngươi quá ngông cuồng rồi! Xem ra liên tục đứng đầu bảng Lang Nha và bảng Long khiến ngươi trở nên quá kiêu ngạo. Ngươi chỉ là đệ nhất bảng Long, cho dù là cảnh giới Long Mạch cũng chưa chắc vô địch, gặp cảnh giới Sinh Huyền thì càng chẳng đáng nhìn!” 

eyJpdiI6IjJwdGJYbU9oYnBxczFqc1hoXC9BWCtnPT0iLCJ2YWx1ZSI6InJ4UVhiQlhlQmlsVWY5YjdFbHYzUmt6VG5INkZlMGxBb1VYb1RQRWRvWXZVS211alBhYlhNZjZwelB6WWJDY08iLCJtYWMiOiJlYmY2NjcwZTJjMWQ0NGY4MDk1ZTMwY2JiZjI4YjViYzNiNTc4NmRlNGMzNzdjYmE4ZjkxNGE3NGE4YzQ0ZDc2In0=
eyJpdiI6Im54TTRaTGlCY2xKQTFhbTY4TVh6NkE9PSIsInZhbHVlIjoiUmRTZkZsSEFkeVNJMjIxVkc4Vm1yeTA5UzlYcm9iT2QzK2t6QnB0VUIyVEVQZHJBaVhHdTNtd2lnQ1wvRFdPcEx2cGg4V2s0OXRydG5OVE50V2dyZUFVb3VXSldIYml1UmVoYXp6S3NGNXpzVEk4N0R3dnRDTDVadjJaSTRoRzVRdU1NU2hxcmtHcUppcVhrYjNSU0tUaDR4ZWRWZVpuaFEyY1FhXC9VXC9YU3BcL0hXTUg5QTJDeVwvVVF1ZjBHXC9YeTJrIiwibWFjIjoiYWYzNWI1ZWIxNjY3ODYyYjFkMjdkYTBhOTdlMjQ4NGJlYzVlMjdkMmIwNzMwOTE5YWUxYzRmNTU0YWFiNDJjNCJ9

Phong Duyên Quân nheo mắt, sắc mặt âm trầm cười khinh: “Cái kiểu thờ ơ của ngươi đúng là khiến người ta ghét, bỗng nhiên ta không muốn giết ngươi nữa, ta muốn hành hạ ngươi, ta muốn thấy ngươi quỳ xuống cầu xin ta, rồi từng khúc xương bị ta đánh nát.”

Advertisement
x