Trình Thông cười nói: “Lão tiên sinh từ khi lên thuyền Huyền Quy đến giờ uống rượu không ngừng, tửu lượng đúng là không tệ!” 

 

Lão ăn mày cười nói: “Ngươi có muốn không?” 

 

“Không, không cần đâu.” 

 

Trình Thông bịt mũi, vội vàng lùi về sau mấy bước. 

 

“Ha ha, không hiểu rượu gì cả, đây là rượu ngon ta cất giữ tận đáy rương, ủ nghìn năm, đương nhiên là có chút mùi vị.” 

 

Lão ăn mày cười híp mắt nói, sau đó quay sang nhìn Lâm Nhất: “Tiểu huynh đệ có muốn chút không?” 

 

Lâm Nhất không nói gì, không trả lời. 

 

Lão ăn mày cười, đưa rượu cho người đàn ông đội nón lá, người đàn ông đội nón lá tỏa ra sát khí nhẹ, biểu đạt thái độ của mình, tránh xa ra. 

 

Lão già cười gượng gạo, không để bụng. 

 

“Đưa ta đi, ta muốn uống.” 

 

Phu nhân nhẹ giọng nói. 

 

Lão ăn mày hơi sững người, nhưng rất dè chừng không dám đến gần, còn chủ động giữ khoảng cách với nàng ta. 

 

“Ta đáng sợ đến thế sao?” 

 

Phu nhân cười nói. 

 

“Không, không có.” Rõ ràng lão ăn mày rất sợ, tay run rẩy đưa bình rượu ra. 

 

Phu nhân nhận lấy, ngửi thử, không uống, cười nói: “Quả nhiên là Phần Nguyệt, ủ nghìn năm, không giả, ta sẽ không khách sáo nữa.” 

 

Nàng ta cất rượu vào trong túi, lão ăn mày giận mà không dám nói gì. 

 

“Lão tiên sinh, ngồi bên cạnh ta đi, chúng ta trò chuyện chút, ta cũng có nghiên cứu về rượu.” Phu nhân cười tủm tỉm nói, khiến người khác sởn cả gai ốc. 

 

“Thôi thôi.” 

 

Lão ăn mày có vẻ rất hoảng loạn, cảnh tượng này khiến Trình Thông cảm thấy vô cùng kỳ quái. 

 

“Đến chỗ ta đi.” 

 

Lâm Nhất kéo ông ta, để ông ta ngồi bên cạnh mình, lúc này lão ăn mày mới như trút được gánh nặng. 

 

“Trình đại ca, ta có vài người bạn sắp đến, ngươi và hai vị tiểu huynh đệ cứ xuống thuyền trước đi.” Lâm Nhất nhìn Trình Thông nói. 

 

“Vẫn chưa đến Huyền Vũ Khư Hải mà...” Bên cạnh Trình Thông có người nghi hoặc nói. 

 

Trình Thông ngắt lời gã, nói: “Lâm công tử gặp rắc rối sao?” 

 

“Ai gặp rắc rối thì còn chưa biết, có lẽ là mấy người bạn ấy thì sao?” Lâm Nhất cười nói. 

 

Hai người bên cạnh Trình Thông còn muốn nói gì đó, Trình Thông rõ ràng cảm nhận được điều gì đó không ổn, kéo hai người nhảy khỏi thuyền Huyền Quy, tự mình đi về phía Huyền Vũ Khư Hải. 

 

Nơi này cách Huyền Vũ Khư Hải không xa, cho dù không có thuyền Huyền Quy dẫn đường, dựa vào sự quen thuộc của ba người với Huyền Vũ Khư Hải thì cũng không xảy ra chuyện gì. 

 

Không lâu sau, Lâm Nhất bỗng đứng dậy nói: “Hai vị cũng xuống thuyền đi, bạn ta sắp đến rồi.” 

 

Phu nhân và người đàn ông đội nón lá không lên tiếng, bầu không khí trên thuyền trở nên khá căng thẳng, lão ăn mày cười nói: “Bạn ngươi đến rồi, vậy lão ăn mày ta đi trước đây.” 

 

“Ta với ông có duyên, ông cứ ở đây đi.” Lâm Nhất điềm tĩnh nói, đặt tay lên vai lão, không để ông ta đứng dậy. 

 

Lão ăn mày lập tức muốn khóc mà không ra nước mắt, cực kỳ buồn bực. 

 

Phu nhân phá vỡ cục diện bế tắc, đứng dậy cười nói: “Tiểu huynh đệ đã có bạn đến, vậy ta không quấy rầy nữa.” 

 

Nàng ta từ tốn đứng dậy đi vài bước, đúng lúc này, mặt biển nổi lên con sóng lớn. 

 

Thuyền Huyền Quy chao đảo dữ dội, phu nhân không kịp đề phòng, ngã về phía Lâm Nhất. 

 

Không cẩn thận, tay nàng ta chống lên trước ngực Lâm Nhất, Lâm Nhất lập tức ra tay, giữ chặt cổ tay đối phương. 

 

Khi tay nàng ta chạm vào ngực hắn, Quy Thần Biến của hắn đã lặng lẽ vận chuyển, long cốt Thanh Long ở ngực cũng âm thầm ẩn đi. 

 

“Cảm ơn.” Phu nhân cười áy náy, sau đó giữ khoảng cách, trong sâu thẳm ánh mắt nàng ta như có chút thất vọng. 

 

Lâm Nhất khẽ gật đầu, tay phải đang giữ cổ tay nàng ta cũng từ từ buông ra. 

 

Người đàn ông đội nón lá cũng đứng dậy lúc này, gã quay đầu nhìn, mấy “người bạn” trong lời Lâm Nhất nói sắp đến rồi. 

eyJpdiI6InBPajdqRVNjRUpRUGZGUnFsV1lPUUE9PSIsInZhbHVlIjoiSll1cytxK3dYaXlKMnNLMHMyck51Y1BORFhVMTZiSFdQVU9USlBnVTYzNW5XYzNodXNwR2lSUWkyOWUzMVVVNyIsIm1hYyI6IjY2Y2FiNDU3NDdkM2FiN2E4MTQyYTQyZjVjNjRjN2VkNjZlNjE1YmUzNzdjMDZmYmEwNTZhNmI5NDYwMTMwMDQifQ==
eyJpdiI6IjZsU0ttbFJNQVdQRWkrNmJqWVpFXC93PT0iLCJ2YWx1ZSI6Im8xYjM1RG9HejlzQ2F0THFteDBZTVJvcnV0R1wvRVhXSURWU0p3bHF5Y3U0aEtNS3ExUU1FVitNTW1JbHBXQ3RQaVNGdXBsN2FuaWhiXC9jcHBFUXJOMjF2T09IMm5qZFQ4M00zcVBlQ1hMOWJ1UXBcL0FIUmllZ0p1UXdoYTE3cFVkalJGZU1zQ3JHSnhzam5haGx1bkw4d2xaSlg3azhtRmp6azJNRnFpMVwvZURpM0ZOeXdjMFdodzhkTHpSd0QrY2sxVEEzNklwekZtSjN5cnhONnNtSVBVc1Y0cHdWZzgwZ05BS2pFOG9PaWxVbzVGMDZ5ZjVWZHE2MDNGZmk3eWFaUUFFejcySlwvQlNlSU9Mb2J4cnJwaVJLTHNQTEEyNERlRkVCRU1tVXBWb0dzSGFlUFgrVXgrdmlMbDQwVXNpRjV2RnFaUGhFY1dcL3VkcmpsXC9iZHBiaU52UXBpeVJTSjVqU0J6OWl5R000QTFONDhFSFRqQmJ1M0VzNW05dzdlXC9vIiwibWFjIjoiMGIyYTIzODllMThiZThmMDIxNmFlNGQzN2M1ZmI0YmU5MDBkYmI5NzBhM2RiN2VlNzE5MDY1ZmM2NjQ5OWU3NyJ9

Lâm Nhất không hề sợ hãi, lạnh lùng nhìn.

Advertisement
x