Ánh mắt Phong Duyên Quân lóe lên, vô cùng mong đợi, lát nữa bảng Long sẽ hiện ra cái tên gì. 

 

 

Lâm Nhất trên bảng Long đang chuẩn bị mở mắt, kinh ngạc phát hiện, bản thân bị kéo vào ảo cảnh. 

 

Hắn nhìn mấy lượt, chỉ cảm thấy ảo cảnh này rất quen thuộc, phía trên có vô số cái tên tồn tại. 

 

“Thì ra là ngươi.” 

 

Khi hắn đang quan sát bốn phía, có tiếng Thương Long vang lên. 

 

Trong ảo cảnh xuất hiện Linh Long, Lâm Nhất kinh ngạc nói: “Tiền bối là?” 

 

“Ta là Long Linh.” 

 

Long Linh trầm giọng nói: “Lúc ngươi xông vào bảng Thần Đan, phân thân của ta đã gặp ngươi, ngươi là công tử Táng Hoa Lâm Nhất, không phải Lâm Tiêu!” 

 

Trong lòng Lâm Nhất chấn động, thuật Quy Thần Biến của hắn trước mặt Long Linh, vậy mà hoàn toàn không có tác dụng. 

 

“Không cần kinh ngạc, ngươi quên mình đã để một giọt máu trên bảng Thần Đan rồi sao?” Sắc mặt Long Linh hiền hòa. 

 

“Ngươi không muốn lộ thân phận à?” 

 

Long Linh thấy Lâm Nhất lộ vẻ khó xử, mở lời hỏi. 

 

“Ừ.” 

 

Lâm Nhất khẽ gật đầu, do dự hồi lâu, ngẩng đầu nói: “Tiền bối có thể giúp ta che giấu thân phận được không?” 

 

Nói xong, tim hắn đập thình thịch. 

 

Đây là yêu cầu rất táo bạo, Long Linh vốn là khí linh, hoàn toàn không có lý do gì để giúp hắn. 

 

Nhưng có lẽ là vì trên người có thánh thể Thanh Long, khi Lâm Nhất nhìn thấy Linh Long này thì cảm thấy thân thiết, lúc trước khi xông vào bảng Thần Đan đã cảm nhận được điều đó. 

 

“Được.” 

 

Long Linh không hề do dự, nhìn Lâm Nhất rồi lập tức đồng ý. 

 

Lâm Nhất sửng sốt, sao đồng ý nhanh như vậy? 

 

“Bảng Long, bảng Nhân Vương trên bảng Long đều do sách Thanh Long thống lĩnh. Mà sách Thanh Long vốn là chí bảo của Long Môn, chỉ cần ngươi có Thương Khung Thánh Y, ta không thể từ chối ngươi.” 

 

Linh Long giải thích. 

 

Lâm Nhất trong lòng thầm kinh ngạc, ánh mắt lóe lên, lai lịch của Thương Khung Thánh Y dường như còn thần bí hơn hắn tưởng. 

 

“Nhưng bí mật ngươi là công tử Táng Hoa, sớm muộn cũng sẽ bị lộ, đợi đến khi sách Thanh Long xuất thế, yêu nghiệt của bốn đại bảng Nhân Vương giới Côn Luân sẽ tụ hội về sách Thanh Long, những người từng đứng đầu chín bảng Thiên Lộ năm xưa cũng sẽ lần lượt xuất hiện.” 

 

Linh Long nói: “Khó khăn đang chờ đợi ngươi sẽ lớn hơn ngươi tưởng, ngươi không thể trốn tránh mãi được.” 

 

Lâm Nhất gật đầu, cái nên đến thì không thể tránh. 

 

Trước khi sách Thanh Long xuất thế, nhất định hắn phải nâng thực lực của mình lên mức mạnh hơn bây giờ rất nhiều. 

 

Đột nhiên, trong mắt Lâm Nhất lóe lên tia khác lạ, nói: “Không phải giới Côn Luân có năm bảng Long sao? Bảng Nhân Vương cũng phải có năm bảng, tại sao chỉ có yêu nghiệt của bốn đại bảng Nhân Vương tụ hội về sách Thanh Long?” 

 

Linh Long nói: “Bởi vì Đế quốc Thần Long vẫn đang rèn đúc thần khí trấn quốc của riêng mình, bảng Long của Đế quốc Thần Long không giống với bảng Long của Đông Hoang, Nam Cương, Tây Mạc và Bắc Cảnh, nguyên do cụ thể sau này ngươi sẽ tự biết, bây giờ chưa cần nghĩ nhiều như vậy.” 

 

“Lần này cảm ơn tiền bối.” 

 

Lâm Nhất chắp tay cảm tạ, không hỏi thêm nữa. 

 

Ào! 

 

Khi hắn lần nữa mở mắt ra, phía dưới là cảnh tượng đổ nát, trên đống đổ nát đứng đầy những bóng người đang ngẩng đầu nhìn bảng Long. 

 

Bất chợt liên tiếp những tiếng hô kinh ngạc vang lên, trên bảng Long, từng cái tên bắt đầu không ngừng thay đổi. 

 

“Bảng Long thay đổi rồi, sẽ xếp hạng lại!” 

 

“Ha ha ha, thứ hạng của ta đã tiến lên rồi, lần đến trà hội võ đạo này thật đáng giá.” 

 

“Xem hạng mười đi, xem hạng mười kìa!” 

 

… 

 

Cảm xúc của mọi người lập tức trở nên vô cùng kích động, đám người Cơ Lăng Phong nhướn mày, ánh mắt đồng loạt nhìn qua, đặc biệt là Phong Duyên Quân ngay lập tức chăm chú nhìn kỹ. 

 

Từng cái tên bị họ lướt qua nhanh chóng, ánh mắt của họ lập tức dừng ở vị trí số một bảng Long, nơi đó có bảy chữ. 

 

Đứng đầu bảng Lang Nha, Lâm Tiêu! 

 

Đám người Cơ Lăng Phong hơi thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi thật sự bị Phong Duyên Quân dọa cho hết hồn, về tình hay về lý, họ vẫn hy vọng Lâm Tiêu không phải là công tử Táng Hoa. 

 

Một là vì điều đó quá đả kích người khác, hai là bởi họ thật sự có thiện cảm với Lâm Tiêu. 

 

Phong Duyên Quân lộ vẻ tiếc nuối, hơi tỏ ra thất vọng. 

 

“Hình như ngươi rất thất vọng?” 

 

Có giọng nói trong trẻo vang lên, mấy người quay đầu nhìn, thì thấy Lâm Nhất không biết từ lúc nào đã lặng lẽ đáp xuống. 

 

Phong Duyên Quân đột nhiên nhìn thấy Lâm Nhất, cảm thấy chột dạ, bị hắn dọa cho giật mình. 

eyJpdiI6IkVEaWdCeDdUbmJ5YXdLcGkzb3pYY3c9PSIsInZhbHVlIjoiT2xEVGRLS1VwbDNxOE11d0FPRmZEV3lCaEZYc2VMR2FhYWVESHN0cUw2dXdiRlVpRldWaCszQnVPaWt2eUxOSyIsIm1hYyI6IjAwNDM5NTk3ZWZiYTRjY2FhNGIzN2QyNWZkZTBkNjFhZmFkMmJmNjFjMDkyYzUxN2I1NzZkMTUzZTA2MjdkYjAifQ==
eyJpdiI6IkRGZllXUDBBd3FkWEhXc1JSb3BLcVE9PSIsInZhbHVlIjoiZG1pcEJiazkyOGRBWHJWNDU1MjNSSDBpT29ia0MyT0VEd3pTXC9yTjZNT01QNHR0c1NCU1JRb081OE12eW16SHNaRmJBU3VPSUJrcjY1aFJPV1BLZHZSVU1VUm1nUk5cL2JzeW96UkVXVGlXWmFMQUtPY25pQWQxMmlLZXhFZmhSb1FxeGh4QVJJMUtjV25PSFpCVXZVOHpibWtXVG1OdXVXUXd2b1lRZEE4RkV4UFNIQWxzeithWVpvd2JDcW10U21FNjlya2FWa0JYTTdmRXdZU2FTcmk5UWtQbnNFekQreUo0Znp3WExNZnZveVVJNHNmZXpsdDUxUk9OVW5makxUayt3RjN3YjJSb2JlOTNwdlJxMVNBbUNiWWVHaFZiS1d4VWRWOXJYOGErdTFYMGRNN3NtNG5RV3M5SGQ0MndtaytUN1ZjYzU0Z0RTSytlT0dIb3cranc9PSIsIm1hYyI6IjEyYWRmN2E1NDk5MWI3NjA5YjMxMjI4ZmQ2NTI2NGU5OGI3NmYxOWFjMzgzNTIxODhhNzAyZmEyZWZiYmY5MTcifQ==

Advertisement
x