Sự xuất hiện của Lâm Tiêu, chứng minh được thực lực của kiếm khách, chỉ ra con đường, chỉ cần không ngừng tiến về phía trước là được. 

 

Cơ Lăng Phong, Thu Sơn Quân và Tiêu Nguyên Khải, thấy Lâm Nhất hạ xuống ổn định, đều thở phào nhẹ nhõm. 

 

Nếu Lâm Nhất thật sự chết trong lôi kiếp, ba người bọn họ ai cũng không tránh được trách nhiệm. 

 

Bản tính của mấy người này vẫn còn chính trực, dù sao Lâm Nhất cũng là người của cung Thiên Hương, chắc chắn ba người sẽ tự trách và áy náy vì chuyện này. 

 

Cơ Lăng Phong khẽ thở dài: “Có lẽ đã đến lúc thăng cấp cảnh giới Sinh Tử rồi.” 

 

Tiêu Nguyên Khải và Thu Sơn Quân hơi sững sờ, ngay sau đó cười khổ, trên mặt đầy vẻ cay đắng. 

 

Khó khăn lắm mới đợi đến lúc Kiếm Kinh Thiên rời đi, vốn tưởng rằng là thời cơ để bọn họ tỏa sáng, không ngờ Lâm Tiêu xuất hiện. 

 

Hạng nhất bảng Long, thật sự khó mà tưởng tượng. 

 

“Là thánh thể Thương Long, là Thiên Khung Kiếm Ý, hơ, Lâm Tiêu này, chẳng lẽ chính là công tử Táng Hoa Lâm Nhất.” Đột nhiên, có tiếng cười khó hiểu vang lên. 

 

Sắc mặt những yêu nghiệt hạng mười bảng Long hơi thay đổi, đồng loạt quay đầu nhìn. 

 

Không ngoài dự đoán, người nói chính là Phong Duyên Quân - Liễu Thừa Phong. 

 

Cơ Lăng Phong nhíu mày nói: “Ngươi có ý gì? Bị người ta tát cho hai cái rồi học được giọng điệu mỉa mai à? Đừng nói Lâm Tiêu không phải là Lâm Nhất, cho dù thật sự là Lâm Nhất, thì cũng đến lượt ngươi nói sao?” 

 

Tiêu Nguyên Khải ngẩng đầu nhìn Phong Duyên Quân, nói: “Nói năng cho cẩn thận, công tử Táng Hoa trên người có báu vật quý giá, hiện nay chính là điều cấm kỵ. Ngươi chẳng có chứng cứ gì, vu oan Lâm Tiêu là Lâm Nhất, ngươi định làm gì?” 

 

Những người khác đều khinh thường nhìn Phong Duyên Quân, lòng dạ người này cũng hẹp hòi thật. 

 

Tâm địa cũng vô cùng độc ác! 

 

Bất kể có phải thật hay không, chỉ cần lời đồn này lan ra, chắc chắn Lâm Nhất sẽ bị những kẻ có dã tâm để mắt tới. 

 

Thu Sơn Quân trầm ngâm nói: “Thật sự có vài điểm giống, nhưng chỗ không giống thì nhiều hơn, công tử Táng Hoa không thể nào trong vòng một năm đã giành được ngôi đầu bảng Lang Nha, cũng không thể nào tránh được kính Nguyên Thiên.” 

 

Báo kính Nguyên Thiên, chiếu thấu mọi hư vọng trên thế gian, dưới bảo kính đến cả Thánh Giả cũng không thể ngụy trang. 

 

Phong Duyên Quân cười nói: “Ta chỉ tiện miệng nói thôi, mọi người không cần kích động, bảo kính Nguyên Thiên chiếu phá hư vọng, nhưng hắn và Huyền Nữ điện hạ có quan hệ tốt như vậy, trong đó có rất nhiều không gian để thao túng.” 

 

“Cứ chờ mà xem, trước mặt Long Linh, không ai có thể ngụy trang. Bảng Long do Đế quốc Thần Long lập ra, công bằng hơn nhiều so với cung Thiên Hương, hắn có phải công tử Táng Hoa hay không, rất nhanh sẽ rõ.” 

 

Lời gã nói khiến mọi người trầm mặc, kẻ này đúng là đâm người vào chỗ chết, dường như có chút đạo lý. 

 

Nhưng mấy người vừa nghĩ kỹ, cảm thấy không có khả năng. 

 

Trước tiên nếu hắn là công tử Táng Hoa, thì căn bản không cần phải lên giọng như vậy, hơn nữa cũng không thể giải thích vì sao hắn có trình độ âm luật kinh khủng đến thế. 

 

Quan trọng nhất là, người đứng đầu bảng Lang Nha và công tử Táng Hoa tuy đều dùng kiếm, nhưng kiếm pháp thi triển hoàn toàn khác nhau. 

 

Bọn họ không tin, công tử Táng Hoa hoàn toàn vứt bỏ kiếm pháp và bí thuật trước kia, mà vẫn có thể có thực lực mạnh mẽ đến vậy. 

 

Thực ra Phong Duyên Quân cũng không quá tin, nhưng gã lười quản những chuyện này, cứ hắt nước bẩn lên trước rồi tính sau. 

 

Giết không được hắn, cũng đủ khiến hắn thấy ghê tởm rồi. 

 

Nếu tên này thật sự là Lâm Nhất, hừ hừ, đến lúc đó sẽ có không ít người gây phiền toái cho hắn, Thiên Vực Tà Hải quy tụ ba giáo giao lưu, cường giả cảnh giới cấp Thánh chính tà đều không thiếu. 

 

Ai không động lòng với Thương Khung Thánh Y chứ? 

 

Ầm! 

 

Ngay lúc này, ánh sáng bảng Long bùng lên dữ dội, chính là Lâm Nhất đã hoàn toàn tiêu hóa thu hoạch sau khi độ kiếp. 

 

Khí tức cuồn cuộn phóng thích, có tám đạo Long Mạch ẩn hiện sau lưng hắn, uy áp đáng sợ khiến người ta rùng mình. 

 

Nếu nói trước đó, Long Mạch của Lâm Nhất chỉ gần vạn trượng, thì bây giờ chỉ cần liếc mắt cũng biết chắc chắn đã vượt qua vạn trượng. 

 

“Không ai có thể cản được hắn nữa rồi, nếu hắn không rời đi, yêu nghiệt bảng Long Đông Hoang đều dưới hắn.” Cơ Lăng Phong khẽ nói. 

eyJpdiI6Imx1emNScTQ2VVdnQVNCbXNyV3NTVEE9PSIsInZhbHVlIjoiK2FLaWtNUTFUaytYbTdOeWNPbFwvNVVDdFBxT2VmUEE2NGNkVm9wNnlKdE9GMXU4YWVFZVk5OGhTY2ZLemdJZlgiLCJtYWMiOiI2MTZhMmYxZTEzMTVlMDE4Njk3ODg0YTZlNTE2NGE4MzM4YmRiNDY0Mjg4NmY0YjZjNWJlOTUxMTY4Y2Q5ZWQyIn0=
eyJpdiI6InVDdVY0aWowUGdwdm55azNJSEVadFE9PSIsInZhbHVlIjoiaGJXV1RobWJRbDIyZiszekorRzlzWlZPNVBqS3FMb1Bjc1pFcFprb0taSlpBekNSWlAzVTlLb1wvUkkwb0NDcTQwRjJKcGZncHFoTGZcL1VQOUxJTXJCdWM4Yms1blwvQ2pSYmgyWWJteUxqWWxvOGdYcVJydlEwbW9RYzljN0JtOVwvTFh0MVwvbEdhbDJqTWRsd1A1QzNrK1NmVmpRVVg0bFoxdDk3d3VVc04yYnB0SzMyR1lxRXJWWCtJZTl6WVgyc3g4N0thY1BXeTdjSk9mSVRkbGxmbmxaZ2ZaU1dzV0NMb1VLVXpCelh1aXF3PSIsIm1hYyI6IjU2Nzg2NzJkYmY5MmI5NTc4NTA1ODJlNjQ1NDRjNDVkMGQ2ODgxYWQ2MWM2Yjk3NzU3YWVkYzcxMDZjMzk4ZDUifQ==

Không dám tưởng tượng!

Advertisement
x