Thạch Phong giữa không trung bị ép đến nỗi phải hiện hình trở lại.
Hư không gợn lên từng vòng sóng. Ngay sau đó, kiếm của Thạch Phong càng đến gần Phong Duyên Quân lại càng chậm đi.
Vút!
Khóe miệng Phong Duyên Quân khẽ nhếch lên. Gã giơ tay kẹp hai ngón, chặn ngay mũi kiếm của đối phương.
Sắc mặt Thạch Phong biến đổi hoàn toàn. Còn chưa kịp giật kiếm về, tay kẹp kiếm của Phong Duyên Quân đã hất mạnh.
Vù vù!
Thân thể Thạch Phong giữa không trung quay cuồng mất kiểm soát. Chạm đất xong tiếp tục lùi thêm ba bước, lại phun máu.
"Lại lần nữa!"
Nhưng Thạch Phong chung quy cũng không phải kiếm khách tầm thường. Dù rơi vào hoàn cảnh như vậy, y vẫn bình tĩnh lạ thường. Y cầm kiếm bằng cả hai tay, lấy mình làm tâm, cuồng phong vô tận tụ về phía đó.
Luồng gió vô hình bừng sáng rực rỡ, như đóa kỳ hoa nở rộ.
"Đến đây là hết!"
Phong Duyên Quân bật cười lạnh, quát lên một tiếng kinh thiên, sau lưng bùng lên chín đạo hư ảnh Long Mạch.
Ầm!
Mỗi Long Mạch đều dài gần bốn ngàn trượng, tu vi khủng khiếp của gã bùng phát trọn vẹn trong khoảnh khắc. Kiếm thế gió của Thạch Phong tan rã ngay tại chỗ.
Y lại phun máu, một gối quỳ sụp xuống đất.
Quá ác!
Uy áp Long Mạch của Phong Duyên Quân như chiến thần giáng lâm, thống lĩnh vạn mã ngàn quân giữa chiến trường.
"Phong Duyên Quân thắng".
Thấy Thạch Phong có vẻ chưa muốn bỏ cuộc, Thu Sơn Quân vội lên tiếng tuyên bố kết quả, tránh đẩy Thạch Phong vào cục diện nguy hiểm đến tính mạng, nếu vậy thì hậu quả e rằng vô cùng khó lường.
"Ba đại kiếm khách bảng Long, xem ra cũng chỉ đến thế", Phong Duyên Quân nhếch môi cười, khi nói còn như vô tình liếc Lâm Nhất một cái.
Ai nấy đều nghe ra ý tứ của gã: gã không chỉ hạ thấp ba đại kiếm khách bảng Long , thực ra còn muốn dìm luôn Lâm Nhất - người trước đó đang được tung hô lên tận trời cao.
Nhưng với thực lực mà gã vừa phô ra, đúng là gã có tư cách nói vậy.
Thạch Phong liếc nhìn Thu Sơn Quân, rốt cuộc không nói thêm gì: "Nếu là quyết đấu sinh tử, ta sẽ không thua thảm thế này".
Phong Duyên Quân cười lạnh: "Ngươi nên thấy may mắn vì dừng tại đây, bằng không còn thua thê thảm hơn. Vì sao top mười bảng Long hiếm khi có kiếm khách, ngươi nên tự vấn lý do. Kiếm khách trông có vẻ không sợ sinh tử, sắc bén vô cùng. Nhưng thực chất đa phần là tà đạo, khôn lỏi, mánh khóe - ngươi cũng vậy".
"Một khi kiếm khách các ngươi động vào cao thủ chân chính, sẽ thua rất thảm. Nếu đổi thành Viên Hạo - kẻ bị ngươi đánh bại thì trong tay ta có khi còn trụ lâu hơn".
Mắt Thạch Phong khép hờ, trầm giọng: "Kẻ bại trận không nhiều lời. Nhưng ngươi thật sự nông cạn".
Rõ ràng y không cam lòng, nhất là khi thân phận kiếm khách bị sỉ nhục.
Song đã thua thì là thua, tranh cãi nữa cũng vô ích.
"Không ngờ top mười bảng Long đáng sợ đến vậy. Kiếm Khách Gió từng khiến người ta sởn tóc gáy mà trước mặt Phong Duyên Quân lại chẳng đáng nhìn".
"Chứ còn gì nữa? Bảng Long này tuy chỉ để tham khảo, nhưng hẳn phải có chỗ đáng tin, bằng không đã bị người ta thay thế lâu rồi".
"Kiếm khách thật sự chỉ có thế thôi sao?"
"Chắc chắn không. Phong Duyên Quân nói vậy là nhắm vào Lâm Tiêu đó, hắn với Lâm Tiêu có hiềm khích".
Tiếng bàn luận râm ran không ngớt khắp nơi. Nhiều người bắt đầu hoài nghi thực lực của kiếm khách, thấy họ trước mặt top mười bảng Long dường như chẳng đáng giá một xu.
Phong Duyên Quân đạt được mục đích rồi, không ra tay thêm, trực tiếp lui xuống.
Vút!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất