Trong mắt gã, Lâm Nhất và Thạch Phong đã phô trương đủ rồi, đến lượt gã xuất trận.
"Phong Duyên Quân ra rồi!"
Sự áp đảo của Kiếm Khách Gió rốt cuộc cũng khiến những người trong top mười bảng Long Vân chú ý. Giờ thì Phong Duyên Quân đã ra tay.
Tứ công tử đều có thực lực top mười bảng Long, mà danh tiếng của Phong Duyên Quân rất lớn, nhất là ở Thiên Vực Tà Hải. Danh tiếng của gã thậm chí còn hơn cả quái kiệt của các thánh địa khác.
"Cuối cùng cũng có kẻ đáng tin", Thạch Phong khẽ cười, nhưng thần sắc đã nặng nề hơn. Trong mắt y, top mười bảng Long là lớp cao thủ hoàn toàn tách biệt với phần còn lại.
Ngoài top mười mà đem so với họ, gần như khác một thế giới.
Top mười bảng Long ở cảnh giới Long Mạch đã đạt đến ngưỡng có thể chuyển đổi lên cảnh giới cao hơn nữa. Kẻ chưa từng thấy họ ra tay hoàn toàn khó tưởng tượng nổi họ khủng khiếp đến mức nào.
Nhưng đã là kiếm khách thì chẳng cần bận lòng những điều ấy.
Chỉ cần ba phần cơ hội là đủ để thử đánh một trận, huống hồ biết đâu cơ hội còn nhiều hơn ba phần.
Cả hai đứng cách nhau vài trăm mét, bỗng một luồng gió thổi qua chiến đài Lôi Huyết.
Vút!
Ngay khoảnh khắc gió nổi lên, Phong Duyên Quân di chuyển. Động tác của gã nhẹ bẫng, linh hoạt, gần như chỉ trong một tích tắc đã tới trước mặt Thạch Phong.
Lúc này, kiếm của Thạch Phong mới chỉ vừa rút ra được chừng ba tấc!
Kiếm quang chói lóa lập tức bùng lên, chiếu sáng tám phương, kiếm uy ghê gớm trên người Thạch Phong cuộn thẳng lên trời.
Nhưng ngay sau đó bị chặn đứng. Phong Duyên Quân vỗ một chưởng lên chuôi kiếm, đoạn kiếm vừa ló ra nửa tấc bị ấn bật trở lại.
Rắc!
Kiếm uy vừa dâng lên đã bị bẻ gãy một cách thô bạo. Đòn của Phong Duyên Quân đơn giản nhưng bá đạo tột cùng.
Ngay khoảnh khắc gã ấn chuôi kiếm trở vào, tay kia đồng thời ấn thẳng về phía lồng ngực Thạch Phong.
Đồng tử Thạch Phong co rút dữ dội. Y chẳng còn cách nào, đành lùi vội, nhanh chóng kéo giãn khoảng cách.
Y buộc phải rút kiếm, bằng không trước mặt Phong Duyên Quân chắc chắn sẽ thua thảm.
Khóe môi Phong Duyên Quân khẽ nhếch lên, gã bám riết mục tiêu như hình với bóng, không rời nửa bước.
Vèo! Vèo! Vèo!
Trong một hơi thở, Thạch Phong lùi liền mười bước. Mỗi lần vừa muốn rút kiếm đều bị đánh cho bật trở lại.
Qua mười bước, khí thế của Thạch Phong đã tụt xuống đáy, sắc mặt khó coi thấy rõ.
Cuối cùng, trong mắt y lóe lên một tia quyết đoán, trực tiếp gồng mình đỡ một chưởng của Phong Duyên Quân.
Phụt!
Thạch Phong phun một ngụm máu tươi, cơ thể bị hất văng xa mấy trăm mét. Nhưng khi còn lơ lửng giữa không trung, thanh kiếm ấy rốt cuộc cũng được y rút ra.
Ầm ầm!
Một kiếm bị nén quá lâu, bùng phát cơn giận chưa từng có. Trước khi Thạch Phong chạm đất, lưỡi kiếm đã lao đi như tia chớp.
Một lùi một tiến, kiếm thế của Thạch Phong lại tăng vọt lên đỉnh điểm.
Đặt mình vào chỗ chết để cầu sống - đó là kiếm khách!
Nhanh khủng khiếp!
Giữa chiến đài Lôi Huyết, trong mắt nhiều người Thạch Phong như biến mất tại chỗ, hoàn toàn không thấy được.
Mọi người thót tim: lại đến rồi.
Trước đó cũng thế, Thạch Phong không rút kiếm thì thôi, một khi rút kiếm, đối thủ dù chưa trúng chiêu cũng sẽ rơi vào thế yếu ngay tức thì, không còn cửa lật ngược tình thế.
Kiếm của y quá đáng sợ, khiến người ta lạnh sống lưng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất