Khương Du lạnh lùng nói: “Ngươi biết ta ở đây từ lâu rồi đúng không?” 

 

Cổ Tuấn chỉ cười, không thừa nhận cũng không phủ nhận. 

 

“Đi thôi.” 

 

Mộc Tuyết Linh không để ý đến cuộc cãi vã giữa hai người, dẫn mọi người bay lên không trung. 

 

Hai canh giờ sau, khi sắp bước vào cung Thiên Hương thì dừng, nàng ta nhìn Lâm Nhất và Nguyệt Vi Vi nói: “Hai người các ngươi vào trước đi.” 

 

Trên đường đi Khương Du đã thấy thấp thỏm trong lòng, giờ phút này tim chợt thắt vào, nói: “Thánh trưởng lão, ta còn có việc, có thể vào trước không?” 

 

Khương Du cười híp mắt, vừa uống rượu vừa không nói lời nào. 

 

“Không vội.” 

 

Mộc Tuyết Linh thản nhiên nói. 

 

Vẻ mặt nàng ta càng bình tĩnh bao nhiêu, trong lòng Khương Du càng thấp thỏm bấy nhiêu, cả người trở nên vô cùng căng thẳng. 

 

Lâm Nhất và Nguyệt Vi Vi nhìn nhau, sau đó bình tĩnh đi về phía cung Thiên Hương. 

 

Khi hai người vừa khuất khỏi tầm mắt của Mộc Tuyết Linh, Lâm Nhất đang đi phía trước còn chưa kịp phản ứng thì có bóng người từ phía sau lao tới ôm chặt lấy. 

 

“Lâm ca ca, huynh còn định giấu ta đến bao giờ?” 

 

Nguyệt Vi Vi áp sát sau lưng Lâm Nhất, hoàn toàn không có ý né tránh, Lâm Nhất cười khổ, đợi đến khi Nguyệt Vi Vi ôm mệt rồi mới nhẹ nhàng đặt nàng ta xuống. 

 

“Cô nhận ra thân phận của ta từ khi nào vậy?” Lâm Nhất nhìn nàng ta khẽ hỏi. 

 

Nguyệt Vi Vi nghiêng đầu cười nói: “Lần đầu huynh gảy đàn trên đỉnh núi tuyết, ta đã đoán được, về sau càng chắc chắn, Lâm Tiêu chính là Lâm Nhất, Lâm Nhất cũng chính là Lâm Tiêu.” 

 

“Lâm ca ca, huynh đến thăm Vi Vi đúng không? Chỉ là bị ràng buộc bởi thân phận, không thể nhận nhau với Vi Vi.” Nàng ta nheo mắt cười, trong mắt tràn đầy dịu dàng và mãn nguyện. 

 

Lâm Nhất vừa định mở miệng, Nguyệt Vi Vi đã tròn mắt nói: “Lâm ca ca cứ nói là vậy đi.” 

 

Lâm Nhất hơi sững sờ, rồi nói: “Phải.” 

 

“Hì hì, Lâm ca ca, thật tốt quá.” Đôi mắt mở to của Nguyệt Vi Vi khẽ híp, sau đó nàng ta khẽ hôn lên môi Lâm Nhất. 

 

Môi đỏ chạm vào mặt, chạm nhẹ rồi rút, tựa như chuồn chuồn lướt nước, nhưng khiến người ta xao xuyến mãi, trên mặt nước lan ra từng vòng gợn sóng. 

 

Thấy Lâm Nhất còn đang sững sờ, Nguyệt Vi Vi cười nói: “Bây giờ Lâm ca ca thật lợi hại, đạo Âm Luật mạnh đến thế.” 

 

Lâm Nhất tò mò hỏi: “Đã biết ta là ai rồi, sao không nhận nhau sớm?” 

 

Nguyệt Vi Vi thản nhiên nói: “Lâm ca ca không muốn quấy rầy, thì vậy cũng tốt rồi, hơn nữa nếu huynh không lấy cây tiêu Tử Ngọc Thần Trúc ra, Vi Vi cũng không dám chắc chắn hoàn toàn, nhỡ ôm nhầm người, hôn nhầm người, Lâm ca ca có ghen không?” 

 

Lâm Nhất nghĩ hồi lâu, dường như thật sự hơi có lý. 

 

Nhưng khi ngẩng đầu nhìn, hắn phát hiện sự gian xảo trong ánh mắt cô gái, lập tức hiểu ra mình đã bị con nhóc này lừa rồi. 

 

Trong lòng nàng ta sớm đã biết, cũng chắc chắn một trăm phần trăm rằng Lâm Tiêu chính là Lâm Nhất, hỏi như thế chỉ là cố ý trêu chọc hắn. 

 

“Lâm ca ca, Vi Vi có rất nhiều điều muốn nói với huynh, huynh biết không?” 

 

Đột nhiên, Nguyệt Vi Vi ngẩng đầu, đôi mắt tội nghiệp nhìn về phía Lâm Nhất, trong mắt ánh lên làn sương mờ, nàng ta chân thành tha thiết, có hàng vạn điều trong lòng muốn chia sẻ với Lâm Nhất. 

 

Nàng ta muốn nói rằng từ khi chia tay ở thiên lộ, nàng ta đã nhớ hắn đến nhường nào, nàng ta muốn nói bản thân đến được Thiên Vực Tà Hải gian nan ra sao, nàng ta muốn nói rằng khi nghe tin tức ở chiến trường Hoang Cổ, lòng nàng ta đau đớn thế nào. 

 

Nhưng muôn vàn lời nói, khi nhìn thấy Lâm Nhất, khi thực sự nhận ra nhau, thì không thể nói ra được câu nào. 

 

Nàng ta nhìn thấy hắn, thì không còn chút u sầu nào nữa, nỗi buồn giữa lông mày trong lòng nàng ta cũng theo sự xuất hiện của người trong tim mà tan biến hoàn toàn. 

 

Trong lòng nàng ta chỉ còn vui vẻ và hạnh phúc, là niềm vui không lời nào có thể diễn tả được. 

 

“Ta biết rồi.” 

 

Lâm Nhất nhìn nàng ta, khẽ nói. 

 

Nguyệt Vi Vi cười, trên gương mặt tuyệt sắc khuynh thành ấy là nụ cười hồn nhiên như bé gái, ngây thơ trong trẻo như sắc đỏ rực của lá phong bên bờ sông nhiều năm trước. 

 

Xào xạc xào xạc! 

 

Hai người vừa định thân mật thì có tiếng bước chân vang lên, sắc mặt Nguyệt Vi Vi lập tức thay đổi, ngoan ngoãn đứng cạnh Lâm Nhất. 

 

Thì ra là Mộc Tuyết Linh lặng lẽ bước tới, nàng ta nhìn Lâm Nhất và Nguyệt Vi Vi, ánh mắt đảo quanh nhìn hai người. 

 

Trong lòng cả hai đều thấy căng thẳng, nhất là Nguyệt Vi Vi, bởi vì lúc nãy vì quá xúc động đã lỡ gọi Lâm ca ca, chắc chắn Mộc Tuyết Linh sẽ nhận ra điều gì đó. 

eyJpdiI6InhvekpmOStkV1wvUGVDM1l6RzlmUTRBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ikt5dXJOZDh0d0R5QjMrM0NVczFiZXNuczViQ3dtOUxPcEVXVEl0Y3NFRll0VkgyaFk4OUZMZ2lKZ1Y4YlZ5cXciLCJtYWMiOiI3NTIxNjNmYzJlYTRhYjY1Y2NlODBhZmY3ODZlNmE1NDNhZjUyNjM1ZGZiN2JmMDUwNGUxYzJmZDEwOGI0NWVlIn0=
eyJpdiI6Im1PT3VpV21VYmJ2TERYTldyNmdEbUE9PSIsInZhbHVlIjoiOENFODlMeWpnZ3VOM2FTbDdkXC9mYVBPczJPeFwvajMzd0haeGxBaGZ4UkIyc0tCK1wvcElSTVFJUHlQOENFd2Q1V1NXWWtJN0ZERGxCY3FVXC83SjF0cGlMVDEyZlFwdmcyWGxtaDJmSWUweVBXVVwvXC9pTmd2V2hlZTEwNzJcL1hKaGo4TVdLajcyakV6NEhNZDkxakJKbldaWFh5TTA1ME5RaXRsODFydTMwK3NoRT0iLCJtYWMiOiIwNDAxMmRlYzVhZDA2NjUxODk5MjlhMWVmOTlmN2FlMDRjZGJiNTMxZjZlODVhOGI4ZWQwODRlYmU1ZTc5OGJkIn0=

Lâm Nhất hơi sững sờ, không ngờ Mộc Tuyết Linh không truy cứu chuyện vừa rồi, Nguyệt Vi Vi đứng bên cạnh cũng khá bất ngờ.

Ads
';
Advertisement
x