Ánh mắt của tất cả mọi người đều bị thu hút bởi lệnh bài màu vàng trong tay Mộc Tuyết Linh, lệnh bài đó như có ma lực, vừa xuất hiện đã khiến người ta không thể không chú ý. 

 

Nó dường như ngưng tụ khí tức của cả kỷ nguyên, linh khí trong phạm vi vạn dặm đều bị nó trấn phục, vận khí của cả kỷ nguyên Thần Long dường như đều ngưng tụ trong đó. 

 

Tựa như vực sâu không đáy, nuốt trọn mọi khí tức trong không gian, chẳng mấy chốc mọi người đã cảm thấy hơi thở trở nên gấp gáp. 

 

Dưới cảnh giới cấp Thánh thì còn đỡ, chỉ cảm thấy áp lực như núi, chân tay run rẩy. 

 

Cường giả cảnh giới cấp Thánh thì trở nên vô cùng sợ hãi, như thể sinh tử của họ đều bị ràng buộc với lệnh bài này. 

 

Chỉ cần Mộc Tuyết Linh muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể chém giết toàn bộ bọn họ, cổ họng như bị bàn tay vô hình bóp chặt. 

 

“Chẳng lẽ là...” 

 

Ba người Khổng Anh, Tân Vô Ngân liếc mắt nhìn nhau, trong lòng đều nghĩ đến người có thân phận vô cùng đặc biệt. 

 

Lâm Nhất hơi nheo mắt, chấn động trong lòng hắn không thua gì người khác, hắn cảm nhận được long uy tối cao vô thượng từ lệnh bài kia. 

 

Tuy luồng long uy này rất mạnh, nhưng với người sở hữu thần cốt Thanh Long như hắn, không cảm thấy áp lực gì nhiều. 

 

Kỳ lạ, long uy ẩn chứa trong lệnh bài này kinh người như vậy, đến cả Thiên Khung Kiếm Ý của ta cũng không thể thi triển được. 

 

Thế nhưng thần uy của Thanh Long hoàn toàn không bị ảnh hưởng, rõ ràng đều là long uy, nhưng long uy trong lệnh bài này chí ít phải mạnh hơn ta gấp trăm lần, vậy mà thần cốt Thanh Long không hề có chút sợ hãi. 

 

Thể hiện ra vẻ bình tĩnh khác thường, bình tĩnh đến mức khiến Lâm Nhất có phần sợ hãi. 

 

“Ngươi, không nhận ra lệnh bài này sao?” 

 

Mộc Tuyết Linh không biết tên của Liễu Thánh, cũng không gọi là Liễu Thánh, mà chỉ xưng hô như vậy. 

 

Sắc mặt Liễu Thánh tái nhợt, giọng run rẩy nói: “Đế Long Lệnh... Sao cô có Đế Long Lệnh, đây là vật mà đương kim Nữ Đế Thần Long mới có thể sở hữu, thấy lệnh này như thấy Nữ Đế...” 

 

Ông ta đang nói thì bỗng nghẹn lời, sắc mặt thay đổi, sau đó quỳ rạp xuống đất phát ra tiếng phịch. 

 

Phịch! 

 

Những người khác trong gia tộc Liễu Thánh cũng bừng tỉnh, sắc mặt lập tức thay đổi, đồng loạt quỳ rạp xuống. 

 

“Chúng thần bái kiến Nữ Đế, Nữ Đế Thần Long Côn Luân độc tôn, uy năng cửu vực, thống ngự thiên thu, thanh xuân vĩnh trú, vạn tải bất diệt, Nữ Đế Thần Long, vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!” 

 

Bọn họ quỳ trên mặt đất, miệng tụng lời kính xưng, trước là quỳ một gối dập đầu, rồi cả hai gối dập đầu, cuối cùng toàn thân bò dưới đất, trước Đế Long Lệnh trở nên vô cùng khiêm hạ. 

 

Tiếng hô vạn tuế vang vọng khắp phủ Liễu Thánh. 

 

Tất cả người trong phủ Liễu Thánh đều đã quỳ xuống đất, hơn nữa còn hành lễ ba quỳ chín lạy. 

 

Sau khi những người khác bừng tỉnh thì chỉ quỳ một gối xuống, không đến mức khiêm hạ và long trọng như người của phủ Liễu Thánh. 

 

Nguyên nhân là, nói ra thì cũng đơn giản. 

 

Liễu Thánh là thế gia được Nữ Đế Thần Long đích thân phong cho, phải tuyệt đối trung thành với Nữ Đế, còn những người khác chỉ cần thể hiện sự kính trọng là đủ. 

 

Dù sao thì nơi này là Thiên Vực Tà Hải, người Hoang Cổ Vực cũng không mấy tôn kính Đế quốc Thần Long, tất nhiên bọn họ cũng không cần phải hành lễ long trọng đến vậy. 

 

“Đứng dậy đi.” 

 

Mộc Tuyết Linh thản nhiên nói. 

 

Mọi người lần lượt đứng dậy, người của phủ Liễu Thánh vẫn còn trong trạng thái vô cùng kinh ngạc. 

 

Dù có nghĩ nát óc, bọn họ cũng không thể tưởng tượng nổi, vì sao trong tay Mộc Tuyết Linh có được Đế Long Lệnh do Nữ Đế đích thân ban. 

 

Thấy lệnh này, như thấy Nữ Đế tự mình tới! 

 

Đó là sự thật không thể nghi ngờ, trong kỷ nguyên Thần Long hiện nay, không ai dám giả mạo lệnh bài này, cũng không ai có thể làm giả được. 

 

“Khương Du, đi với ta!” 

 

Mộc Tuyết Linh thản nhiên nói, sau đó cũng không thèm nhìn mà quay người rời đi, đương nhiên Lâm Nhất và Nguyệt Vi Vi lập tức đi theo, Khương Du do dự hồi lâu rồi cũng đuổi theo. 

 

Không ai ngờ rằng, yến tiệc Tây Viên lần này kết thúc như vậy. 

 

Trước tiên là Lâm Tiêu quậy phá yến tiệc, một mình đè bẹp toàn bộ khách khứa, khiến kế hoạch của Phong Duyên Quân lên cung Thiên Hương trở thành trò cười. 

 

Sau đó Mộc Tuyết Linh xuất hiện, Đế Long Lệnh càng làm dấy lên sóng to gió lớn, từ nay về sau ai muốn nhắm đến cung Thiên Hương cũng phải suy nghĩ thật kỹ. 

 

Ra khỏi phủ Liễu Thánh, Lâm Nhất ngẩng đầu nhìn, thấy Cổ Tuấn đang ngồi uống rượu ngoài sân. 

 

Khóe miệng hắn không khỏi co giật, thì ra tên này vốn dĩ chẳng hề xuất hiện. 

 

“Ông đấy, nãy giờ trốn ở ngoài à?” Lâm Nhất thấy ông ta bước đến thì không vui nói. 

eyJpdiI6IjM3NWNTejNDQVlwYndGbDRJSCtHR3c9PSIsInZhbHVlIjoidlVMZW5oeDZ5KzdsdWlcL3ZBSUIyS2lTb3hzWWVQWE53cXR1QW5yNklPMXRMdERtZnZORE8wbXJHVzNIN0Z3b20iLCJtYWMiOiIzNmYxMWUwNjI3OWQyZTVjZmM3NzgzOGY2ZjdhMmVmYzYyMTVkOTIxZWM2ODkyMjIyYTI2YzcwYjZmZGM5NGQxIn0=
eyJpdiI6InJOM3RMZGlCSk1vamZ6NEdLNzR1bEE9PSIsInZhbHVlIjoiWmFzZldwTVNVUU5NSlVGUlcyeUt5VXRPWElKZEN4WGZNZUhxVzlacUpFenU5WmorZEpiak9OZmRhQTVUa0VSdHZ0bWtoNGU3Wktpb1E0SjB5MStjV2d5M2tTQURYSTg5QUR2Ymg1RjNZVjRSK1wvdm5FVUJZN2FPb0xESEl1XC9JWERreDBoVHJmRHRNdE9lYUhqdHlXVlZMNk1mTTBERzNCME1lOWxLMnJEWEZVODJ2NW1DV2V5WWZlU0MrWkFLM3NDS29Ebnlib0NHMkJxbGdTRDdaTFJjMmhhQzZcL3hpRlhGdENDSFZWR1FEMW5sVHozTUpFQkl3SlREdTJPcktkTzAwQUh3V3daQTlDTFBFbUhzYkRVZkgzdGlFWkw1MW5sTVladFBaTHJzRHdPTjZFTkw4Kzl6b0hUK0NQdXBMMUJyTXVlUDk4QTRQVG5UZlpNNUxlRXdcL0pPNVA0RmVvZmxGWUtCRXFxR3V6b1l1Qlc5UEZ3aGs2SWJma1p4ckRITUd3UWN1dEZGRGh4UzNjQTBoQlIzSnYrRnpjcGw1MDZEcGhlNzhSTGs5TFo0R050ZDlpWGkrbmhpblREQUNiQ2giLCJtYWMiOiJkNDUxZGE1NjM3NTY2Y2Y4NGE4M2I1MTJkYmJiOGY4NTFlMjE1NjM3YmFlYzc5Y2EyZGZjMmM1OTk3OWE0Y2FlIn0=

Ánh mắt ông ta đảo quanh, thấy Khương Du thì cười nói: “Đại trưởng lão, thì ra ngươi cũng ở đây à.”

Ads
';
Advertisement
x