Các nhạc phường khác thì thôi, riêng cung Thiên Hương đã suy tàn bao nhiêu năm rồi mà vẫn cố giữ suất không chịu buông, điều đó khiến gã không thể chấp nhận được. Phần lớn các nhạc phường trong khu Chu Tước đều có suy nghĩ tương tự.
Người đàn ông mặc áo xanh trò chuyện vài câu rồi được Phong Duyên Quân đích thân đến mời rời đi, sắp xếp cho gã ngồi ở vị trí khá gần phía trên.
Hiển nhiên, Phong Duyên Quân rất xem trọng gã.
“Gã là ai vậy?”
Lâm Nhất hỏi.
“Huynh ấy là Khổng Anh sư huynh đó, ha ha ha, ngươi đúng là người mới đến, ngay cả đại sư huynh nhà mình mà cũng không nhận ra.” Vân Khê vừa nói vừa che miệng cười.
Lâm Nhất cười gượng, suýt chút nữa thì lộ tẩy.
May mà tính tình cô gái này đơn thuần, nếu là người từng trải hơn chút thì e rằng đã sớm nghi ngờ hắn rồi.
Hai người đang trò chuyện thì trong Tây Viên có bóng dáng ngọc thụ lâm phong, khí chất xuất chúng bước vào, người ấy còn rất trẻ, nhưng trên người toát ra khí thế uy nghiêm chỉ những kẻ ở địa vị cao mới có.
Trong sự uy nghiêm còn kèm theo nét hiền hòa, ánh mắt sâu thẳm đầy cuốn hút.
“Phong Duyên Quân!”
Sau khi người này xuất hiện, lập tức có người đồng loạt chắp tay hành lễ.
Lâm Nhất ở đằng xa ngẩng đầu nhìn người này, phong thần tuấn tú, dung mạo bất phàm.
“Ha ha ha, Phong Duyên Quân, lâu rồi không gặp!” Chỉ thấy có người bước nhanh tới, cũng là người có khí vũ hiên ngang.
Phong Duyên Quân ngẩng đầu nhìn, lập tức nở nụ cười, nói: “Hoàng huynh!”
“Gã là người đến từ Minh Tông, còn đẹp trai hơn cả trong lời đồn!” hai mắt Vân Khê lấp lánh nhìn người đó, những người phụ nữ khác của Lan Khê Cốc cũng đều có phản ứng tương tự.
Ai nấy đều đỏ mặt, hưng phấn và kích động.
“Đẹp trai lắm sao? Cũng không đến mức đó mà.”
Lâm Nhất thản nhiên cười nói.
“Đó là Hoàng Huyền Dịch đấy, đứng đầu bảng Thần Đan trong thời gian dài, ai trong Đông Hoang mà không biết? Còn là yêu nghiệt của thánh địa, hiện nay đã tiến vào cảnh giới Long Mạch, trên bảng Long cũng rất nổi danh, chỉ cần thêm chút thời gian, chắc chắn sẽ trở thành nhân vật nổi tiếng như Phong Duyên Quân.” Ánh mắt Vân Khê lấp lánh ánh sáng, vô cùng ngưỡng thiên tài của thánh địa này.
Lâm Nhất đã sớm chú ý đến người đó, không ngờ đôi mắt từng bị hắn phế bỏ, trong thời gian ngắn như vậy đã có thể hồi phục.
Minh Tông quả không hổ là thánh địa, chắc hẳn có không ít cường giả cảnh giới cấp Thánh tinh thông y thuật.
So với bộ dạng thảm hại trước kia, giờ đây Hoàng Huyền Dịch tràn đầy phong độ, cùng Phong Duyên Quân và các nhân tài xuất chúng khác trò chuyện vui vẻ.
Dù sao cũng là thiên tài của thánh địa, sáu đại thánh địa tại Đông Hoang có ảnh hưởng vượt xa tám đại tông môn của Hoang Cổ Vực.
Năm xưa Kiếm Tông cũng từng là thánh địa!
Suốt ba nghìn năm qua, toàn thể Kiếm Tông đều nỗ lực để quay về thời kỳ thánh địa, vì điều đó không biết bao nhiêu tiền bối đã hy sinh.
Lâm Nhất nghĩ đến đây, có phần chán nản, nỗi buồn thoáng hiện trên khuôn mặt.
Hiện giờ sư tôn vẫn ổn chứ?
Nếu không bị Thiên Huyền Tử ngăn cản, e rằng sư tôn đã sớm thành Đế, bản thân hắn cũng không cần phải thay tên đổi họ sống cảnh lận đận thế này.
“Tiểu Lâm Tử, ngươi sao thế?” Vân Khê thấy sắc mặt Lâm Nhất không đúng, vội vàng hỏi.
“Ta, không sao.”
Lâm Nhất bừng tỉnh, khẽ cười.
“Thế mà bảo không sao, ngươi sắp bóp vỡ ly rượu rồi kia...” Vân Khê chỉ tay vào tay Lâm Nhất nói.
Lâm Nhất đặt ly rượu xuống, mỉm cười nói: “Ta từng gặp Hoàng Huyền Dịch, lúc gã bị công tử Táng Hoa đánh bại, đúng lúc ta có mặt ở đó, nên gặp người xưa có chút xúc động.”
“Công tử Táng Hoa, ngươi thật lợi hại, vậy mà ngươi đã từng gặp công tử Táng Hoa.” Ánh mắt Vân Khê nhìn Lâm Nhất bỗng thay đổi, đầy vẻ ngưỡng mộ.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất