Lâm Nhất trà trộn trong đám đông, theo nhóm nhạc công tiến vào phủ Liễu Thánh.
Bỗng một nữ tử bên cạnh nghi hoặc chất vấn: "Ngươi là vị sư đệ nào? Sao ta chưa từng gặp?"
"Vân Khê sư tỷ, sư tỷ chưa gặp ta, nhưng ta từng thấy sư tỷ từ xa. Sư tỷ cứ gọi ta là Tiểu Lâm, ta vào Lan Khê Cốc mới nửa năm thôi".
Lâm Nhất mỉm cười, nói khẽ.
Hắn vừa nghe người khác gọi tên nữ tử này, liền ngầm ghi nhớ tên. Người của nhạc phường Lan Khê, hắn gần như đã nhớ hết tên.
"Vậy à. Lát nữa ngươi phải biểu hiện cho tốt, tuyệt đối đừng gảy sai, đừng để mất mặt Lan Khê Cốc trước mặt Phong Duyên Quân công tử nhé", Vân Khê thấy Lâm Nhất có khí chất và cách nói năng đều không tồi, cây đàn Phong Lôi cầm trên tay cũng có vẻ không tầm thường nên chẳng nghi ngờ gì.
"Phong Duyên Quân công tử là người thế nào?" Lâm Nhất hỏi khẽ.
Vân Khê mỉm cười: "Phong Duyên Quân công tử tuấn nhã bất phàm, tuy say mê Võ đạo nhưng bản thân cũng rất giỏi âm luật, còn sưu tầm nhiều cổ khúc, đối xử với mọi người khoan hòa thân thiện. Mấy năm nay cung Thiên Hương sa sút từ lâu, vậy mà cứ chiếm mãi một vị trí trong Tứ đại nhạc phường. Phong Duyên Quân công tử luôn muốn chấn chỉnh các nhạc phường trong khu Chu Tước để kéo cung Thiên Hương xuống khỏi vị trí đó".
Lâm Nhất không khỏi kinh ngạc, quả là công khai trắng trợn.
"Nhưng cung Thiên Hương có làm sai gì đâu..." Lâm Nhất không nhịn được nói.
"Tài đức không xứng với vị trí thì là sai. Phong Duyên Quân công tử mấy lần muốn thỉnh vị Huyền Nữ điện hạ kia xuất sơn so tài đàng hoàng mà đối phương đều tránh mặt. Đây chẳng phải là không coi công tử ra gì sao? Dựa vào cái gì chứ!" Vân Khê tức tối.
Lâm Nhất chỉ biết cười khổ. Xem ra Vân Khê này sùng bái Phong Duyên Quân đến mê muội.
Người như Nguyệt Vi Vi việc gì phải coi Phong Duyên Quân ra gì?
"Mà dạo gần đây cung Thiên Hương xuất hiện một kẻ rất tàn ác. Lần phường Thất Tú lên bái sơn trước đó, tất cả đều bị một người tên Lâm Tiêu đánh bại. Không biết kẻ đó trông ra sao, chắc là mặt mũi khó coi lắm", Vân Khê tính tình hướng ngoại, mới nãy còn chưa quen Lâm Nhất, vậy mà một lát đã nói đủ thứ chuyện.
Lâm Nhất cười khẽ, không đáp.
Dưới sự dẫn dắt của vị quản sự, cả đoàn di chuyển mất thời gian khoảng nửa nén hương, cuối cùng tới nơi mở tiệc: Phủ Liễu Thánh, Tây Tử Viên.
Phủ Liễu Thánh, vườn Tây Tử.
Khách mời đông đúc, khí thế phi phàm.
Yến tiệc được bày biện đơn giản nhưng không mất vẻ trang trọng, phía trên cùng là vị trí chủ tọa, hai bên trái phải của chủ tọa là hai dãy ghế dài dành cho khách quý. Các khu vực bên ngoài còn lại là chỗ dành cho nhạc công và một số khách mời đặc biệt, ngoài ra còn có vài hòn giả sơn được bố trí thành vị trí ngồi cho khách.
Chủ tọa dĩ nhiên là vị trí của Phong Duyên Quân, hai bên trái phải sẽ sắp xếp theo địa vị và thực lực, thực lực càng cao thì càng gần vị trí chủ tọa.
Vườn Tây Tử nằm gần hồ nước, đó là hồ thánh của phủ Liễu Thánh, dưới đáy hồ có Thánh Mạch tồn tại, phong cảnh tráng lệ, khí thế kinh người.
Yến tiệc được tổ chức ngay bên hồ, lúc này yến tiệc vẫn chưa chính thức bắt đầu, nhưng khu vực trung tâm đã có những người phụ nữ xinh đẹp trẻ trung nhảy múa.
Người quản sự của phủ Liễu Thánh dẫn người của Lan Khê Cốc đến khu vực ở góc vườn.
“Hắn là ai vậy?”
Người đàn ông mặc áo xanh của Lan Khê Cốc bỗng bước tới, cau mày nhìn Lâm Nhất hỏi.
Người này bất phàm, còn chưa đến gần, Lâm Nhất đã cảm nhận được luồng lực tinh thần vô cùng đáng sợ trên người gã.
Khi ánh mắt rơi vào những ngón tay thon dài của gã, trong mắt Lâm Nhất thoáng hiện lên vẻ khác lạ, đôi tay này dài đến mức hơi đáng sợ, nếu dùng để gảy đàn thì e là sẽ vô cùng kinh khủng.
Hắn còn chưa lên tiếng, thì Vân Khê bên cạnh Lâm Nhất đã cười nói: “Đại sư huynh, đây là Tiểu Lâm Tử, tiểu sư đệ mới đến.”
Người đàn ông mặc áo xanh nhìn Lâm Nhất mấy lần, rồi nói: “Vậy muội phải trông chừng hắn cho kỹ, đừng để xảy ra sai sót gì. Phong Duyên Quân tổ chức bữa tiệc này là để gom những nhân tài ưu tú nhất của các nhạc phường, đánh bại cung Thiên Hương, ta còn muốn được tham gia đại hội Lang Nha, đừng để thằng nhóc này phá hỏng hết.”
“Hi hi, không đâu mà. Ai mà không biết tiếng đàn của đại sư huynh vang danh khắp phía tây thành, trong số đồng lứa không ai sánh bằng.” Tính tình Vân Khê dịu dàng, mỉm cười nói.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất