Đối phương chưa đến gần, người trên phố đã tránh xa từ sớm. 

 

 

"Hắc Y Vệ!" 

 

"Là Hắc Y Vệ của nhà họ Liễu. Hắc Y Vệ bình thường hiếm khi ra mặt, hôm nay phô trương thế này là có kẻ chọc giận nhà họ Liễu sao?" 

 

"Hình như là tư binh của Phong Duyên Quân!" 

 

Bất kể người đi đường ngoài phố hay võ giả trên lầu cao, vừa thấy cảnh này từ xa đã xôn xao kinh ngạc. 

 

"Hắc Y Vệ sao?", Lâm Nhất cau mày. 

 

Cổ Tuấn thì rất điềm đạm, khẽ nói: "Hắc Y Vệ là tư binh của Phong Duyên Quân. Nghe nói được huấn luyện theo phương pháp của Huyết Tự Doanh thuộc Đế quốc Thần Long. Vạn người chọn một, những người được tuyển chọn được huấn luyện với cường độ cao nhất. Cảnh giới Long Mạch trở lên mới được chính thức nhập đội". 

 

"Né đi cho đỡ rắc rối". 

 

Cổ Tuấn vừa định lùi sang một bên, thấy Lâm Nhất vẫn đứng im như tượng thì không khỏi ngạc nhiên. 

 

"Nhắm vào ta đấy", Lâm Nhất thuận miệng nói. 

 

Ầm! 

 

Đám Hắc Y Vệ cưỡi dị thú đen, chớp mắt đã dừng cách hai người chừng trăm mét. Một hàng người áo đen khoác trọng giáp, mặt che kín bằng mặt nạ. 

 

Chỉ lộ ra đôi mắt, từng tia nhìn chứa đầy sát ý, từ trên cao chiếu xuống người Lâm Nhất. 

 

Soạt! 

 

Kẻ cầm đầu vẫn ngồi trên dị thú, gã nhấc mặt nạ lên để lộ ra khuôn mặt khá tuấn tú. Đó chính là Liễu Trần Tâm đã lâu không gặp. 

 

"Lâm Tiêu, đúng là ngươi trốn kỹ thật! Ta đợi ngươi lâu lắm rồi!" 

 

Khóe môi Liễu Trần Tâm nhếch lên, cười lạnh. 

 

Gã mở miệng đã gọi ra cái tên hiện tại của Lâm Nhất, hiển nhiên đã điều tra rõ ràng hành tung của Lâm Nhất trong thời gian qua. 

 

"Còn nhớ lời ta nói chứ? Chuyện này sẽ không kết thúc dễ dàng đâu!", Liễu Trần Tâm cưỡi dị thú đen, từ trên cao nhìn xuống Lâm Nhất, vẻ mặt kiêu ngạo toát ra sự khinh miệt. 

 

Gã vốn tưởng kẻ này có lai lịch kinh người lắm, hóa ra cũng chỉ là một con chó của cung Thiên Hương. 

 

Lâm Nhất đảo mắt qua, đối phương có tổng cộng sáu mươi người. 

 

Kẻ có tu vi thấp nhất cũng đạt tới cảnh giới Long Mạch tầng năm. Hai kẻ đứng hai bên Liễu Trần Tâm có tu vi cao nhất, đều đang ở cảnh giới Sinh Tử. 

 

Còn cụ thể là bậc nào thì đối phương chưa ra tay nên hắn cũng chưa thể nhìn thấu ngay. Những huyền giáp đen trên người họ ánh lên quang mang sâu thẳm, toàn bộ đều là thánh giáp, lại bố trí linh trận cực mạnh. 

 

"Lão già, Hắc Y Vệ đang làm việc. Không muốn đắc tội với thế gia phong hiệu của họ Liễu thì cút sang một bên!" 

 

Liễu Trần Tâm hơi nhìn không thấu tu vi của Cổ Tuấn, quát thẳng. 

 

"Ha, cút thì cút". 

 

Cổ Tuấn mặt dày cười hề hề, vừa cười vừa khom người cáo lui. 

 

Ha! 

 

Trong mắt Liễu Trần Tâm lóe lên ý cợt nhả. Tưởng là nhân vật ghê gớm nào, hóa ra cũng chỉ là một con chó già nhát chết. 

 

"Miễn nợ cho ông". 

 

Lâm Nhất lạnh nhạt nói. 

 

Cổ Tuấn vốn đang khom lưng bỏ đi, rụt rè hướng nội hết sức thì giờ bỗng xoay người, ưỡn ngực ngẩng đầu nhìn Lâm Nhất, cười hí hửng: "Ngươi nói câu này là ta tỉnh táo liền. Có điều đối phương rốt cuộc cũng là người của Phong Duyên Quân, bộ xương già này khó mà kham nổi, thật khó xử". 

 

Lâm Nhất trừng mắt liếc ông ta, Cổ Tuấn cười nói: "Ngươi phải thêm tiền!" 

 

"Lần sau cũng cho ông đi cùng". 

 

Lâm Nhất mặt không biểu cảm đáp. 

 

"Lão già đáng chết, bảo ông cút sang một bên, không nghe thấy à?", thấy Cổ Tuấn quay lại nói với Lâm Nhất mấy câu khó hiểu, Liễu Trần Tâm liền giận dữ quát. 

 

"He he, chỉ cần hai chữ đó, đủ để lão phu chém cụt một tay!" 

 

Vừa rồi còn như người vô hại, Cổ Tuấn giờ đột ngột xoay người. Ầm ầm, nét mặt lạnh như băng, ánh mắt cũng sắc lạnh. Còn chưa ra tay mà khí thế đã khiến tất cả dị thú đen quỳ rạp xuống. 

 

Bịch bịch! 

 

Trong khoảnh khắc, trận thế của Hắc Y Vệ đại loạn, ngay cả dị thú của hai cao thủ cảnh giới Sinh Tử cũng không tránh nổi. 

 

Quỳ xuống rồi vẫn còn co giật liên hồi. 

 

"Cút ngay cho gia!" 

 

Hàn khí ghê gớm từ người Cổ Tuấn ồ ạt bốc lên tận trời. Hắc Y Vệ vừa ngã xuống chưa kịp đứng dậy thì Cổ Tuấn đã búng ngón tay. 

 

Rắc! 

 

Huyền giáp đen trên người bọn họ đồng loạt nổ tung, từng luồng khí Niết Bàn dội thẳng vào người, cả đám Hắc Y Vệ bị đánh bay tán loạn. 

 

"Lăn qua đây cho gia!" 

 

Cổ Tuấn vung tay một cái, từ xa đã hút Liễu Trần Tâm về phía mình. 

 

"Không ổn!" 

eyJpdiI6InFJek5oeElMRVgzSytSMlVhdlFYakE9PSIsInZhbHVlIjoibU9hd1RHc2xBQzZPYjRaWDVEWEN2ZVptaFRueVVCWlpIRXd3QjNXeUMwM2JjcUJ6Snh5SkUxRWVFU25xV2h5eiIsIm1hYyI6IjAxNWYyMTY2ZjE5MTAzZTg0OWQyODQ3N2QyMmEyYzM4Njc0Yjc5YzczZmNmMGRjYWNiNzI2MDJhOTEyMDcwYjQifQ==
eyJpdiI6Ilp6a1BvN2FDejliSGNQaGExVDRJWHc9PSIsInZhbHVlIjoiVmhaY25PVzlFWmNHZUk1blBQaDY5T0xPQ2I3cFR1QVcyTWVpMSswdGM1emZOS2hma3ZLOVdQc2dcL0MzQ0lFUFArMlwvM0dCaldtbjl1a2FURWsrQXdpK3hKMjhoQWFpMWpJbGhiY3lMTjk3V1FJTGVPMjRjOUFJMWJ6bDdOOG9LR1plS3RlWTFPVVBiTk9ad0RmVHpIakFxTVBkb2J4QnZobFpIWmU4Q0piZWg4dHhjVlBGVlpwZGxLQWVoVlhwZytpcnM0bm9wQTBcL1ZqVmdzXC9vcjltWFlIeXJHemtjYmthanBXTTM0bVFOcHMyYW1hS0xObWxxRjlibGlwNitiTXhiT1wvcDhXa3RVeHlsS09rQUczQUNYdz09IiwibWFjIjoiMjUwZTA2NDM1ODZkNzAzOTE3M2IzNTM4NzViMWIzMzQ5MmFhNjFjYWJlNTg4OWQ4NmRhMjAwMjEzN2RmZjI2NCJ9

Ads
';
Advertisement
x