"Quyển này vốn do một cặp đạo lữ tiên nhân sáng tạo, nhưng truyền ra ngoài lại biến thành tà công. Thực ra bất kể lấy âm bổ dương hay lấy dương bổ âm đều để lại hậu hoạn khôn lường, sẽ tạo ra một khe hở lớn trong tâm cảnh. Nhưng nếu là đôi đạo lữ cùng tu luyện thì âm dương bổ trợ, càn khôn giao hòa...", An Lưu Yên khẽ giải thích.
Đến cuối, giọng nàng ta nhỏ như muỗi, mặt đỏ bừng, đôi mắt long lanh nhìn Lâm Nhất: "Công tử, hay là bây giờ thử một phen?"
"Được".
…
Sau một đêm, sáng hôm sau.
Lâm Nhất rời khỏi khuê phòng của An Lưu Yên, đến phòng khách quý của Thiên Tinh Các, gặp Cổ Tuấn mặt mày hồng hào.
Xung quanh còn có bốn thị nữ đang bóp chân đấm lưng cho ông ta. Lâm Nhất liếc qua, các thị nữ liền đứng dậy cáo lui.
"Ố?"
Cổ Tuấn đặt thánh quả trong tay xuống, tò mò quan sát Lâm Nhất rồi nở nụ cười trông rất kì quái.
"He he, xem ra tiểu tử ngươi với vị đương gia của Thiên Tinh Các thân thiết quá rồi đấy nhé!" Cổ Tuấn như thể phát hiện bí mật gì, cười hí hửng nói.
"Không có chút quan hệ thì sao có thể ăn chực ở không ở đây?"
Lâm Nhất cau có: "Lão Cổ, da mặt ông dày thật, chẳng biết xấu hổ chút nào!"
Xem xong bản danh sách An Lưu Yên kê ra, hắn mới biết Cổ Tuấn ở đây đã vớ bẫm đến mức nào. Riêng đan Thánh Huyền đã "mượn" hơn chục viên.
Ngoài ra, mỗi bữa đều có thánh quả khoản đãi, đan Long Huyền chẳng kém đan Thánh Huyền ông ta cũng vơ không ít.
Còn rượu ngon món lạ thì coi như đồ ăn vặt.
Ăn không uống không, ở không lấy không!
Mặt Cổ Tuấn hiện vẻ ngượng ngập, phẩy tay cho thị nữ lui xuống, nhưng vẫn chối lia lịa.
"Đừng nói bừa, ta không có, ta không phải, lão phu là mượn...", Cổ Tuấn cứng miệng.
Lâm Nhất không đôi co, ngồi xuống nói: "Thánh trưởng lão có phái người qua không?"
Cổ Tuấn cười đáp: "Dĩ nhiên là có, nhưng bổn trưởng lão đã đuổi họ về rồi, ngươi cứ yên tâm".
"Ta yên tâm hay không thì chưa biết, còn mấy thứ ông mượn đều phải trả lại".
Lâm Nhất liếc ông ta một cái rồi đi thẳng.
Nghe tới chuyện phải trả lại, mặt Cổ Tuấn biến sắc, vội vàng cười nịnh chạy theo.
Trên đường về cung Thiên Hương, ông ta mè nheo năn nỉ, kể khổ mình khốn khó thế nào, giở đủ trò, thậm chí còn dọa sẽ kể cho Thánh trưởng lão nghe mấy chuyện xấu xí của Lâm Nhất ở Thiên Tinh Các.
Lâm Nhất dĩ nhiên chẳng mắc chiêu, làm Cổ Tuấn sốt ruột lòng nóng như lửa đốt.
"Tài nguyên của cung Thiên Hương tệ đến thế sao?"
Nghe nhiều quá, Lâm Nhất lấy làm lạ: "Dù sao ông ta cũng là cao thủ đỉnh phong cảnh giới Sinh Tử, địa vị ở điện Chấp Pháp chỉ kém Khương Du, không đến mức chỉ có bấy nhiêu tài nguyên chứ".
Cổ Tuấn thở dài: "Ngươi tưởng lão phu được ngồi mát ăn bát vàng à? Cung Thiên Hương những năm gần đây luôn tuột dốc không phanh. Trước kia thì còn vơ vét được chút. Từ khi Thánh trưởng lão đến, điện Chấp Pháp thành ra hữu danh vô thực. Đan Các chỉ nghe lệnh Thánh trưởng lão, ta chen tay vào chẳng nổi".
"Thế thì lòng dạ ông cũng đen tối thật, đường đường là trưởng lão chấp pháp mà còn muốn bỏ túi riêng", Lâm Nhất nói.
Cổ Tuấn cười đáp: "Tiểu tử ngươi đúng là chẳng biết nỗi khổ của thế nhân. Không phải ai cũng mang đại vận trong người, cũng chẳng phải ai cũng có bề trên che chở. Đan Thánh Huyền với đan Long Huyền đều là thánh đan hiếm có, kể cả thời hưng thịnh nhất cung Thiên Hương cũng không có bao nhiêu, huống hồ giờ suy bại đến mức này".
Cộp cộp!
Đúng lúc Lâm Nhất định đáp lời, trên con phố rộng bỗng vang lên tiếng vó ngựa rầm rập từ xa tới gần làm mặt đất rung chuyển.
Theo tiếng vọng tới là sát khí nặng nề cuộn tới, áp lực tràn ngập, ập thẳng vào mặt.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất