"Vương Thánh sư huynh từng là Thánh Tử của Thánh Dương Thánh Địa, chỉ thiếu một bước nữa thôi là đã có thể trở thành Thánh Chủ!" 

 

"Anh ta còn là bá chủ một trăm kỳ khảo hạch của tông môn! Nếu không phải Vương sư huynh tự mình từ bỏ vị trí Thánh Chủ, rời khỏi Thánh Dương Thánh Địa, thì bây giờ đến lượt ngươi ở đây lên tiếng à?" 

 

"Còn không mau quỳ xuống!" 

 

Lông mày Diệp Bắc Minh khẽ nhíu lại. 

 

Hầu Tử thì nổi giận ngay tại chỗ. 

 

Anh ta lau máu nơi khóe miệng, sải bước tới trước mặt người phụ nữ áo trắng: "Mẹ kiếp nhà ngươi! Đã rời khỏi Thánh Dương Thánh Địa thì còn tính là người của Thánh Dương Thánh Địa cái quái gì nữa?" 

 

"Ngươi là cái thá gì, dám giữa thanh thiên bạch nhật sỉ nhục người anh em của bổn Thánh Tử?" 

 

Anh ta không khách sáo, tung một cú đá thẳng tới. Người phụ nữ áo trắng bị đá bay, lăn lộn trên mặt đất, đau đến ngất lịm tại chỗ. 

 

"Ha ha ha!" 

 

Thấy cảnh đó, Vương Thánh tức đến bật cười. 

 

Ánh mắt hắn ta lạnh lẽo khóa chặt trên người Hầu Tử, giọng càng thêm lạnh lùng: "Ngươi chính là Thánh Tử mới sao? Có chút thú vị đấy. Đáng tiếc, vị trí Thánh Tử này, ngươi ngồi không được bao lâu đâu." 

 

Nói xong, hắn ta quay đầu lại, liếc Diệp Bắc Minh một cái, giọng âm trầm: "Tiểu tử, ngươi tên Diệp Bắc Minh phải không?" 

 

"Ta nhớ kĩ ngươi rồi." 

 

"Vương Lâm, chúng ta đi." 

 

Đám người hắn dẫn theo từ tông môn về, nhất là Tôn công tử và Vũ công tử, sắc mặt đều đã hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn. 

 

Vương Thánh biết, nếu còn dây dưa không giải quyết xong chuyện này, mọi người rất có thể sẽ nghi ngờ năng lực của hắn. 

 

"Vâng, ca ca!" 

 

Vương Lâm nghiến răng đáp, quay người định rời đi. 

 

"Hắn đi thì được. Còn ngươi, ta đã cho ngươi đi chưa?" Diệp Bắc Minh bước ngang ra, chặn đường Vương Lâm và Lâm Ngạo. 

 

"Ngươi… còn muốn thế nào nữa?" Lâm Ngạo sợ đến run lẩy bẩy. 

 

Hắn ta đâu có hậu thuẫn như Vương Lâm. 

 

Đôi mắt Vương Lâm đỏ ngầu: "Diệp Bắc Minh, ngươi còn muốn thế nào nữa? Ca ca ta đã trở về rồi!" 

 

"Ngươi thật không sợ sau này ta báo thù ngươi, tìm ngươi gây phiền phức à?" 

 

Diệp Bắc Minh bật cười: "Bây giờ ta thả ngươi, sau này ngươi sẽ không trả thù ta sao?" 

 

"Ha ha…" 

 

Vương Lâm cười lạnh không dứt. 

 

Không trả lời! 

 

Nhưng điệu cười cùng vẻ mặt hắn ta đã nói rõ tất cả. 

 

"Vậy còn không cút ra kia nhảy múa cho ta xem?" 

 

Giữa bao người, Diệp Bắc Minh tung một cú đá. Vương Lâm bị đá lăn mấy vòng, nhếch nhác không tả xiết. 

 

"Mẹ kiếp, ngươi muốn chết!" 

 

Gân xanh trên trán Vương Thánh giật giật, hắn ta hoàn toàn không khống chế nổi lửa giận trong lòng nữa, giơ nắm đấm, lao thẳng về phía Diệp Bắc Minh. 

 

Ngay giây sau. 

 

Ầm! Một tiếng nổ kinh thiên vang lên, võ đạo đài mà mọi người đang ngồi uống rượu lập tức nổ tung. 

 

Không ít đệ tử bị hất văng ra ngoài, lăn lộn trên đất, phun máu tươi. 

 

Mà đó còn chưa phải cú đánh nhắm vào bọn họ, chỉ là dư lực từ một cú đấm. Nếu quả đấm đó trực tiếp giáng xuống người, e rằng đã hóa thành một làn sương máu ngay tại chỗ. 

 

"Diệp Tử!" 

 

Hầu Tử lồm cồm bò dậy, ngực còn nhói đau, vội đỡ Mộc Thiên Tuyết bên cạnh: "Thiên Tuyết, không sao chứ?" 

eyJpdiI6Ik5FNytZRENuY3lnSGJIUnQ3NTZ2b3c9PSIsInZhbHVlIjoiQjA5TStVNFJ0KzNaTzVldWJGXC9OcDVcL2g4Q0hBVkt0MXZCSW53YllPbU55WTl3WE5vQjBIZEhMRElVUEJpeSsxIiwibWFjIjoiZDIxODFjZDRjZThkZWNmY2JiNTcyNzVlMDMzMzIwMmFmMDBiYmE3MzI0ZWYyYzVlYzk4ZjkxYTMyZThhNTU5ZiJ9
eyJpdiI6IkdYZ1JITjRKU29BYzVPd0d3SzI5Nmc9PSIsInZhbHVlIjoiYWZrUkxuWnZLTnhhXC9BckYyQnVcL1RHakdaV1dGdjJKNmk5ZVFkdXpPaHRpMCtYUU1GdVVLZ1BGb2dKUmtXU1JSZzI3QnpFbFU3UHhUaTlRWXdEQ1wvcU1lUE5oRk1ycE1LSWpBeHUxTGVyNFByVWx6QktKbVlnTFB1XC9COG84RjV3MFhkTUpMbHRmWTErUHVEMzFpckNVTzZMU0VPbjMxUkY0QWdYMGVrXC9rTWtUQmt4ZVZlVnh5ZVFvdVRpUGZIb0MiLCJtYWMiOiI4NjFiY2U0MWJjZTI5OGYzNmNmYjk1MDQwYmI4NmU1YzhmMDBiZDFiOWY4MjMxNzFhZTQyNWYwZjA5YTg3MTYwIn0=

Mộc Thiên Tuyết nhìn về phía võ đạo đài.

Advertisement
x