Vương Thánh lạnh lùng trừng mắt nhìn Diệp Bắc Minh: "Đến lượt ngươi! Hoặc là giống ta, uống ba mươi thùng rượu thần." 

 

"Hoặc là quỳ xuống xin lỗi đệ đệ ta! Sau đó ở đây nhảy múa liên tục một trăm canh giờ, chuyện này coi như xong!" 

 

Vương Lâm cười gằn: "Diệp Bắc Minh, còn đợi gì nữa?" 

 

"Còn không mau quỳ xuống dập đầu xin lỗi ta?" 

 

"Ha ha!" 

 

Diệp Bắc Minh vẫn thản nhiên, chỉ liếc qua Vương Thánh với vẻ buồn cười: "Vừa về đã vội bày trò ra oai à? Ngươi đã muốn chết, ta thành toàn cho ngươi." 

 

Hắn nâng tay điểm một cái! 

 

Nắp ba trăm thùng rượu đồng loạt bật tung. 

 

Toàn bộ rượu thần bên trong hóa thành một dòng thác, ào ạt đổ vào miệng Diệp Bắc Minh. Tất cả thần lực trong rượu đều bị năng lượng Hỗn Độn trong cơ thể hắn hóa giải hoàn toàn, không gây chút tổn thương nào cho cơ thể. 

 

Đủ ba trăm thùng! 

 

Gấp mười lần số rượu của Vương Thánh! 

 

Trong khoảnh khắc ấy, tất cả mọi người đều chết lặng. 

 

Miệng Vương Lâm há to, một tiếng cũng không thốt ra nổi. 

 

Đồng tử Vương Thánh co rút dữ dội, tửu lượng của hắn ta khoảng hai trăm thùng, hơn nữa còn phải uống từ từ, tuyệt đối không chạm đến nổi ba trăm thùng! 

 

Diệp Bắc Minh nhàn nhạt nói: "Ngây ra đấy làm gì? Uống đi chứ!" 

 

"Nếu không uống nổi, thì giống như em ngươi, cùng nhau nhảy múa cũng được." 

 

Hầu Tử đứng cạnh ôm bụng cười: "Ngươi nói ngươi khoe khoang cái quái gì chứ?" 

 

"Các ngươi…" 

 

Mặt Vương Thánh lại đen thêm một tầng, cảm giác như mình vừa bị người ta tát cho một bạt tai thật kêu: "Làm người nên chừa đường lui, sau này còn gặp mặt." 

 

"Hai ngươi là người mới đến phải không? Có biết ta là ai không?" 

 

Hầu Tử lập tức nhảy dựng lên: "Lão tử mặc kệ ngươi là ai, hoặc là nhảy múa!" 

 

"Hoặc là y như ngươi vừa nói ban nãy, quỳ xuống dập đầu xin lỗi người anh em của ta!" 

 

"Ngươi muốn chết!" Ánh mắt Vương Thánh chợt sầm xuống. 

 

Một luồng sát ý ngập trời trong nháy mắt đã khóa chặt lên người Hầu Tử!

"Ư…" 

 

Hầu Tử khẽ rên một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi! 

 

"Hầu Tử!" 

 

Diệp Bắc Minh bước lên, chắn trước người Hầu Tử: "Ta thấy kẻ đang tìm cái chết là ngươi mới đúng đấy." 

 

Giữa hai người, một luồng khí thế cường đại đã ngưng tụ lại. 

 

Hai mũi nhọn chĩa vào nhau! 

 

Một trận đại chiến chỉ chờ bùng nổ! 

 

"Đừng… hắn là Vương Thánh!" 

 

Tô Tử sợ đến suýt ngất xỉu. 

 

Năm xưa khi cô ta còn là một cô bé, đã từng nghe vô số truyền thuyết đáng sợ về Vương Thánh. 

 

Đến giờ… 

 

Cô ta đã là Thánh Nữ của Thánh Dương Thánh Địa, từ nhỏ gần như lớn lên trong những câu chuyện về Vương Thánh. Cả đời Tô Tử chưa từng nghĩ mình có cơ hội được gặp Vương Thánh, càng không ngờ hôm nay lại gặp hắn ta trong tình cảnh như thế này. 

 

Ngay khoảnh khắc Diệp Bắc Minh nói ra câu đó, gần như tất cả mọi người có mặt đều nghẹt thở. 

eyJpdiI6Ik5mWnliYXlhR1wvUVV4VGI3RU1zdVpBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InlcL0g2XC9QK3pJZXV2aDkxb2pRM3VObFFDeitWb1BzVGRnTnZlK0xwZ3FoYXEwT1YzVjRpXC82dW9yaWRmcGNWaTYiLCJtYWMiOiI1Mzg5ZjM2MzZiNGUwMTFiYTI1YjNmZTJiNTI5ZjU2NDhhZmVmNTcyMDEyMWIyMWZhODFjYzgwYmY2Nzk5Y2E3In0=
eyJpdiI6Imhib2I5M0xYNERYa0FHZU5HZmN2T1E9PSIsInZhbHVlIjoiMmhFMTRNWFJaRXpCZE1KMGNKUEw0VFI5SlNUeEY4MHNOendqdERJeEs4RTloZjNZNEdpYmpFOXZcLzB1dWhFM0ZZdG55MWFBU08xR25yMlpFVlwvU0lEUEdwWFNlRFo5dWNsQlFQM3NMcDJRN0k1VmY0T243cjFGZEhDbGlyTnlEdGZnbTdpVlhLeExndmNtQWJWRU1PNzk0bkN6cEM2TE9FazZGNzMyRDhZaW5VbDBLOVVMWVhGcDZJOGxEYzNcL2lhQTNtZk5RK2xRc00yVUJyNEI1UjhyVkR3YjN1b0pcL2ZmWnkwUkdoYTdPMExkUHUwYjFmdjFWamhwaHBIZmQrM3d4SXd0d1BQcXRzbFh6RjVLdGRCNVwvVEJ0UG0rYUlDaWlkVEZid2k3YlJSMVVpc0dPQXBhOVVub1VFVHdpZWhsc1MrUG9SSGd5VHFjbHQ5ek40dlVPQ2pvdlNpdnE1OEdJSUdDQ3JBeVpId2JuTXBwODRYbXFVeU1tY05sZTA2dUlqT1hIajdKUlwvdW1OUkd0REpLZ2FNaWdWY05ZWDd3UkpPMUkyRWkySitWV1hiU2JsMjc4Q1VwamVLWE9RcGNVelorR3RsT1dMSHo0aTlqdnNPdzFnbVcxeGpORkNFMFwvNmRlMU5hNG43anAzazdtSnlYRmo3Qk9uMitXZENUZDZWb1VWRXpnMXRxOWtcL2FpVDQ2bVBuXC9mNU5CK3ZZSXJSRkxwZThhUzdTY1crMkJ4XC9QWmd4eW55WE9ZbHpVSlRMMiIsIm1hYyI6ImE2Y2EzNTdmOGRhYmQ0NTI4ZTFhZmY0MTkwZWM3NmMzODNlNDRiOWIyM2U4NTUxODJkNGU1MjQ3YTcwNDdhZGQifQ==

Gương mặt xinh đẹp của cô ta lúc này tràn đầy oán độc.

Advertisement
x