Cầm Mộc nhìn thấy một nam nhân ra đòn trông khá tùy ý, hai vị Đại Vu phía sau Cầm Mộc nổ banh xác trong nháy mắt!
Ngay sau đó, Cầm Mộc sững người!
"Này... chính tên này, giơ tay lên là giết hai Đại Vu?"
Trong lúc sững người, Cầm Mộc chuyển mắt sang Kim Chân Chân: "Chân Chân! Đúng là Chân Chân này, cô ấy quay lại Đại Hoang rồi!"
Cầm Mộc rất kích động, hắn cả đời sống trong Đại Hoang, phụ nữ trong Đại Hoang thì đanh đá, hung tàn, chẳng nữ tính tí nào, cả đám đều như dã thú vậy!
Chỉ có mỗi Kim Chân Chân!
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Kim Chân Chân, Cầm Mộc đã yêu người phụ nữ này rồi, tiếc là lúc đó thực lực Cầm Mộc còn yếu, không thể giữ Kim Chân Chân ở lại!
Hắn nằm mơ cũng muốn rời khỏi Đại Hoang đi tìm Kim Chân Chân!
Nhưng không ngờ, ông trời lại đưa Kim Chân Chân trở lại Đại Hoang rồi!
"Họ đi hướng nào rồi?"
"Hình như là hướng Thái Cổ Thần Miếu!"
"Thần Miếu? Chân Chân!"
Cầm Mộc không kìm được nữa, lập tức lao đi với tốc độ nhanh nhất!
Đi suốt một canh giờ, cuối cùng Cầm Mộc cũng nhìn thấy Kim Chân Chân, cô ấy đang ngồi nghỉ bên đống lửa trại, tay đang nướng một miếng thịt thú thơm phức!
"Bắc Minh, cho anh này!"
Kim Chân Chân đưa miếng thịt đã nướng chín cho Diệp Bắc Minh.
Phong Linh cười trêu: "Đây là tài nghệ Chân Chân học được hồi chúng tôi ở Đại Hoang đấy, tôi bảo muốn ăn thịt cô ấy nướng, cô ấy còn không nướng cho tôi cơ!"
Diệp Bắc Minh khẽ cười: "Vậy để tôi nếm thử xem."
Anh nhận lấy thịt nướng của Kim Chân Chân, đang định ăn thì giọng Cầm Mộc vang lên: "Chân Chân! Lâu rồi không gặp!"
"Cầm Mộc?"
Phong Linh sửng sốt: "Sao ngươi lại ở đây?"
Cầm Mộc tươi cười như gặp bạn cũ sau nhiều năm: "Phong Linh! Ngươi vầy là không nghĩa khí à!"
"Năm xưa, Chân Chân cùng chúng ta trải qua hiểm nguy, thoát khỏi đầm lầy Xích Quỷ!"
"Chỉ dựa vào tình nghĩa giữa ta và Chân Chân, sao ngươi có thể không báo cho ta hả?"
Lời này vừa thốt ra, mặt Phong Linh biến sắc!
Hắn ta liều mạng nháy mắt với Cầm Mộc, như muốn bảo, ngươi không thấy có người ở đây à? Ai có mắt cũng nhìn ra, quan hệ giữa Diệp Bắc Minh và Kim Chân Chân không tầm thường!
Cầm Mộc lại đi nói vậy trước mặt bao nhiêu người, thế khác gì đang gây mâu thuẫn cho hai người?
Nếu Cầm Mộc biết tiếng lòng của Phong Linh, chắc chắn sẽ cười lạnh: Ông đây tới là để đổ thêm dầu vào lửa đấy!
Kim Chân Chân căng thẳng nhìn Diệp Bắc Minh: "Bắc Minh, không phải như anh nghĩ đâu!"
"Tôi với anh ta không có bất cứ quan hệ gì hết! Lúc đó, tôi và Phong Linh, Cầm Mộc, Hồn Lôi, bốn bọn tôi bị một con Hắc Long truy sát, phải chạy vào đầm lầy Xích Qủy!"
"Bọn tôi chỉ cùng chạy trốn thôi, không có gì nữa đâu..."
Cô ấy thật sự rất sợ Diệp Bắc Minh hiểu lầm!
Rồi biết đâu lại nghi ngờ cô ấy là loại phụ nữ lẳng lơ thì sao!
Cầm Mộc cười bảo: "Chân Chân, ý tôi là, chúng ta là đồng đội từng cùng nhau thoát chết!"
"Anh bạn này, chắc ngươi sẽ không hiểu lầm gì đấy chứ?"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất