Tu võ giả mà linh đài bị sụp đổ, thì chằng khác gì người chết, huống hồ nguyên thần của Giới Cuồng cũng tan vỡ rồi, bây giờ chỉ còn mỗi thân xác, thế thì chỉ như cái xác biết đi thôi!
"Sức chịu đựng kém thật..."
Diệp Bắc Minh lắc đầu bất lực.
Anh không để ý tới Giới Cuồng nữa, chỉ nhìn hắn chạy vào rừng như con chó điên thôi!
"Thiếu gia!"
Đám người mà Giới Cuồng dẫn theo vội vàng đuổi theo.
Phong Linh ngây người đứng im tại chỗ, miệng há hốc, kinh hoàng nhìn Diệp Bắc Minh!
Không ngờ thực lực của Diệp Bắc Minh lại khủng bố vậy, thế mà lúc nãy mình còn bảo mười tám dũng sĩ Phong Tộc đi thăm dò thực lực của Diệp Bắc Minh?
'May mà hắn không chấp nhặt mình, không thì mình chỉ có nước chết không có chỗ chôn thôi!'
"Diệp công tử... xin lỗi... trước đó ta không cố ý nhắm vào ngươi đâu..." Phong Linh đi tới, cúi đầu, nhỏ giọng xin lỗi.
Diệp Bắc Minh sờ mũi: "Trông ta giống loại người hẹp hòi lắm à?"
"Ách..."
Phong Linh lắc đầu.
...
Một lúc sau, Giới Cuồng chạy vào một khu rừng!
"Gâu gâu gâu... ẳng ẳng ẳng!" Giới Cuồng vừa học tiếng chó sủa, vừa chạy như điên, đúng lúc đằng xa có một nhóm người đang đi săn, thấy Giới Cuồng xông tới, cả đám không kìm được dừng lại.
"Đù mé, đây là Giới Cuồng mà?"
"Đúng là Giới Cuồng kìa! Vãi chưởng! Một kẻ ngông cuồng như hắn, sao lại học tiếng chó sủa vậy?"
"Chẳng lẽ hắn bị kích thích gì rồi?"
Mọi người xì xào bàn tán.
Một thanh niên khẽ quát: "Giới Cuồng! Ngươi đang làm cái gì vậy? Còn không mau dừng lại!"
Giới Cuồng mặc kệ, vẫn cứ bò trên đất vậy!
"Ngươi điên à?" Người thanh niên nhíu mày, hắn tiến lên chắn trước mặt Giới Cuồng.
"Gâu gâu gâu!"
Giới Cuồng phát ra tiếng chó sủa, rồi bổ nhào về phía người thanh niên, người thanh niên nhấc chân đá một cước!
Rầm!
Giới Cuồng lăn ra xa, kêu thảm một tiếng rồi lại nhào về phía Cầm Mộc như chó điên: "Gâu gâu gâu! Gừ gừ gừ..."
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Nói!"
Cầm Mộc nhíu mày, bình thường hắn đã ngứa mắt Giới Cuồng rồi.
Nhưng mọi người đều là thành viên của mười tám bộ lạc ở Đại Hoang Man Tộc, nhìn Giới Cuồng thế này, hắn cũng kinh ngạc lắm!
Người thuộc bộ lạc Giới Cuồng quỳ xuống nói: "Cầm Mộc công tử, ngài nhất định phải làm chủ cho công tử nhà chúng tôi, chúng tôi gặp phải một kẻ đến từ ngoài Đại Hoang..."
Bọn họ kể lại đầu đuôi sự việc vừa xảy ra!
"Gì cơ? Người ngoài Đại Hoang, một chiêu đã lấy mạng hai Đại Vu, sao có thể chứ!"
Cầm Mộc không dám tin!
Hắn ta chộp lấy người đang nói, chỉ với một ý niệm, người này đã bay vào tay hắn ta, trong đôi mắt bùng lên một tia huyết quang!
Ong!
Thần hồn của Cầm Mộc, không chút do dự xông thẳng vào ý thức hải của người này!
"A..." Người đó hét thảm một tiếng, toàn bộ hình ảnh trong ý thức hải lập tức hiện ra trước mắt Cầm Mộc!
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất