Trương Chỉ Lan vẫy vẫy tay với Lý Quân rồi đi thẳng về phòng mình.
Trong khi đó, Lý Quân lại cau chặt đôi mày.
Lúc ăn cơm, hắn vẫn luôn quan sát Trương Chỉ Lan, nhưng phát hiện bản thân hoàn toàn không thể nhìn thấu nữ nhân này.
Nữ tử này tuyệt đối không phải hạng tầm thường.
Chỉ là, việc nàng ta cố ý tiếp cận mình rốt cuộc là vì cái gì?
Ngay khi Lý Quân vừa bước vào phòng không lâu, bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa.
Mở cửa ra, người đứng đó lại là gia chủ nhà họ Lưu - Lưu Hách và Diêm lão.
Chỉ thấy Lưu Hách trưng ra bộ mặt nịnh bợ, nụ cười đầy vẻ lấy lòng.
"Lý tiên sinh, hôm nay ta tới đây là để tạ lỗi với ngài. Trước kia ta có mắt không tròng đã đắc tội với ngài, mong ngài đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt kẻ tiểu nhân như ta."
Nói xong, ông ta phẩy tay một cái, đám tay chân phía sau lập tức lấp đầy cả hành lang với hơn hai mươi chiếc rương, không biết bên trong chứa thứ gì, nhưng chắc hẳn đều là những bảo vật hiếm có.
"Lý tiên sinh, quán trọ này dù tốt nhưng dù sao vẫn không bằng ở nhà. Nhà họ Lưu ta ở thành Mạc Không này dù gì cũng được coi là một đại gia tộc, ngài đã đến đây thì sao có thể để ngài ở quán trọ được?"
"Ta đã dọn sẵn một biệt viện trong nhà họ Lưu, vô cùng thanh tĩnh, từ hôm nay mời ngài dời gót về nhà ta cư trú."
Nói xong, ông ta còn nháy mắt với Diêm lão đứng bên cạnh, ra hiệu cho Diêm lão nói giúp vài câu.
Diêm lão lại không biết nên mở lời thế nào, ngược lại còn bị Lưu Hách hung hăng lườm cho một cái cháy mặt.
Lý Quân nghe vậy, trên mặt không khỏi lộ ra vài phần châm chọc.
Cái mặt này lật nhanh quá nhỉ!
Lúc trước đuổi mình đi, giờ biết tin nhà họ Tư Không bị diệt thì lập tức vác mặt tới.
Lấy đâu ra cái loại mặt dày như vậy?
Lý Quân từ trước đến nay vốn khinh bỉ nhất hạng người thấy gió chiều nào che chiều nấy thế này.
"Mang theo đồ đạc của ông cút đi. Ta đã nói rồi, ông có cầu xin ta thì ta cũng không quay về đâu."
Nói xong, Lý Quân trực tiếp đóng sầm cửa lại.
Lưu Hách ăn một gáo nước lạnh, sắc mặt trở nên khó coi, ông ta hung tợn quay sang nhìn Diêm lão:
"Lúc đến ta đã dặn ông thế nào? Ông và tên Lý Quân đó dù sao cũng có chút giao tình, bảo ông nói giúp vài câu mà sao ông lại im như thóc thế? Lý Quân không nể mặt ta đều tại ông cả! Ta còn định nhờ Lý Quân chống lưng để ta trở thành chủ nhân của thế gia đứng đầu thành Mạc Không, vậy mà còn chưa kịp nói."
Nghe vậy, trong mắt Diêm lão cũng lộ ra vẻ mỉa mai:
"Trách ta? Hừ, năm đó chính ngài là người đuổi Lý Quân đi, ta đã khuyên can hết lời nhưng ngài có nghe không? Còn chuyện đòi Lý Quân phò tá ngài làm chủ đệ nhất thế gia ư? Gia chủ à, trời còn chưa tối đâu, ngài đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa."
"Cái gì mà nằm mơ? Nếu ta làm chủ thế gia đứng đầu, chắc chắn sẽ không để Lý Quân chịu thiệt."
Nói rồi, Lưu Hách lại tiếp tục gõ cửa phòng Lý Quân "bộp bộp".
Nửa phút sau.
Cánh cửa mở ra lần nữa, Lưu Hách vừa định mở miệng thì Lý Quân đã tung một cước.
"Bịch!"
Cả người Lưu Hách bị đá văng ra xa mười mấy mét.
Không đợi ông ta kịp bò dậy, Lý Quân đã áp sát trước người ông ta, một tay túm chặt lấy cổ áo ông ta, hướng về phía cửa sổ hành lang mà quăng mạnh ra ngoài.
"Rắc!"
Cửa sổ bị đập gãy, Lưu Hách rơi thẳng từ tầng hai xuống đất.
Ngay lập tức, rất nhiều người đi đường vây lại xem.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất