Do khoảng cách quá xa nên cảm nhận của hắn ta về dị tượng ở thành Mạc Không không rõ rệt, nhưng vẫn khiến hắn ta phải nhíu mày.
Trong lòng hắn ta nảy sinh một cảm giác bất an len lỏi, dường như có thứ gì đó mang tính “số mệnh” đã xuất hiện.
“Dị tượng như vậy không nên xuất hiện ở Chư Thánh Địa, chẳng lẽ người Thượng giới lại âm thầm giáng lâm sao? Nhưng tại sao nó lại khiến mình cảm thấy bị đe dọa?” Ánh mắt Tiêu Phong lóe lên vẻ lạnh lẽo.
Kẻ thù của hắn ta không ít, lại cực kỳ lớn mạnh, nếu không hắn ta đã chẳng phải trấn áp Lôi Côn ở Chư Thánh Địa bấy lâu mà không dám đến lấy.
Lần này vào Chư Thánh Địa là vì những kẻ thù kia đang bận rộn không để ý đến nơi này.
Chẳng lẽ mình tính sai sót ở đâu?
Tiêu Phong chưa bao giờ nghĩ rằng một người ở Chư Thánh Địa lại có thể dẫn động dị tượng này.
Dù sao trong mắt hắn ta, người ở Chư Thánh địa chỉ là lũ kiến hôi.
“Bất kể là ai, hễ gây ra đe dọa cho ta, ta đều sẽ vô tình xóa sổ ngươi.” Tiêu Phong lạnh lùng nói.
…
Nửa giờ sau, dị tượng trên trời biến mất, Bản Mệnh Huyết Long bay về lại trong cơ thể Lý Quân.
Hiện tại, Lý Quân cảm thấy thực lực của Bản Mệnh Huyết Long thậm chí còn mạnh hơn bản thể của hắn một chút, tương đương với Thần Cảnh tầng bảy đỉnh phong.
Giờ đây, dù không mượn đến sức mạnh của Bách Long, nếu gặp lại đối thủ cấp bậc như vị “Thần” kia, hắn cũng có thể đánh bại, thậm chí giết chết.
Mở cửa bước ra khỏi phòng, dù đã thu liễm khí thế nhưng trong mắt Lý Quân lúc này vẫn thấp thoáng luồng sức mạnh đáng sợ.
“Chỉ cần đột phá đến Thần Cảnh tầng chín, ta tự tin có thể ứng phó mọi chuyện. Đợi đến lúc lũ Thần kia giáng lâm Chư Thánh Địa, thứ đón chờ chúng sẽ là sự tuyệt vọng.” Lý Quân khẽ nhếch môi cười.
Tuy với người khác, đột phá hai tầng cảnh giới cần trăm năm hoặc lâu hơn, nhưng Lý Quân tin rằng trong vòng một năm mình chắc chắn làm được.
Đồng thời, Lý Quân đưa mắt nhìn về phía phòng của Trương Chỉ Lan.
Lúc đột phá, hắn cảm nhận rõ ràng một luồng sức mạnh chống cự từ căn phòng đó.
Dưới khí thế của hắn, tất cả mọi người trong quán trọ đều đã phủ phục xuống đất, chỉ duy nhất phòng của Trương Chỉ Lan là không bị ảnh hưởng.
“Lai lịch của nữ nhân này chắc chắn không đơn giản. Nàng ta cố tình tiếp cận mình rốt cuộc là có mục đích gì?”
Đang lúc suy nghĩ, cửa phòng Trương Chỉ Lan mở ra. Nàng mặc bộ đồ trắng, cười híp mắt nhìn Lý Quân: “Vừa nãy dị tượng đó là do ngươi làm sao? Làm người ta sợ chết khiếp hà!”
Trương Chỉ Lan tỏ vẻ vẫn còn sợ hãi.
Lý Quân lại lắc đầu: “Không phải, là do một con rồng gây ra, ta cũng bị dọa sợ đây này!”
Trương Chỉ Lan thầm lườm nguýt một cái.
Tiểu tử này còn biết nói điêu hơn cả mình.
“Lý Quân, ta biết ở thành Mạc Không có một tửu lầu rất ngon, hay là chúng ta cùng đi ăn thử nhé?” Trương Chỉ Lan chủ động mời mọc.
Lý Quân nhìn nàng ta một cái, ánh mắt mang theo vài phần thâm ý.
Hắn gật đầu: “Được thôi.”
Hắn muốn xem rốt cuộc Trương Chỉ Lan định giở trò quỷ gì.
Nếu có ý đồ xấu, Lý Quân cũng không ngại ra tay tàn nhẫn với hoa đẹp.
Lý Quân và Trương Chỉ Lan cùng đến một tửu lâu ở thành Mạc Không dùng bữa. Trong suốt thời gian đó, Lý Quân luôn muốn nhìn thấu rốt cuộc Trương Chỉ Lan đang toan tính điều gì.
Tuy nhiên, từ đầu đến cuối, Trương Chỉ Lan hành xử hệt như một người bạn cũ, ngoài việc ăn uống thì chỉ tán gẫu với Lý Quân về những chuyện thú vị mà nàng ta thấy gần đây tại Chư Thánh Địa.
Cho đến khi trở lại quán trọ, Lý Quân vẫn chẳng thể phát hiện ra mưu đồ thực sự của Trương Chỉ Lan là gì.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất