Khoảnh khắc chiêu thức tung ra, phía sau ông ta hình thành hư ảnh một con cự thú hung tợn. 

 

 

Ông ta không chỉ muốn giết Lý Quân, mà còn muốn lập uy trước mặt mọi người, nếu không khi thăng chức lên Đại trưởng lão sẽ khó khiến người ta tâm phục khẩu phục. 

 

Đòn tấn công này đủ để xé xác tên tiểu tử trước mắt. 

 

Khí thế của Nhị trưởng lão khủng khiếp đến cực điểm, không khí rền vang tiếng xé rách, kình lực bộc phát từ năm đầu ngón tay tựa như có thể xuyên thấu vạn vật. Một khi trúng đòn, chắc chắn hồn siêu phách tán. 

 

Thủ lĩnh hộ pháp, Ôn Thính Triều và các cao thủ khác đứng bên cạnh đều thầm hối hận. 

 

Bọn họ phản ứng chậm nửa nhịp, bị Nhị trưởng lão giành trước nên cũng chẳng tiện nhảy vào tranh công. 

 

Còn Ôn Thính Vũ thì dán chặt mắt vào chiến cuộc. 

 

Trong năm vị hộ pháp thì bốn người đã chết dưới tay Lý Quân, một người trọng thương. Ông ta vô cùng hiếu kỳ, rốt cuộc cảnh giới thật sự của Lý Quân là gì. 

 

Tất nhiên, việc giết được bốn hộ pháp chắc chắn có công lao của hai người đứng ở cửa kia, thế nên trong khi quan sát trận chiến, ông ta cũng luôn để mắt tới nhóm Triệu Tiêu, chỉ sợ bọn họ bất ngờ ra tay. 

 

Đối mặt với bàn tay đang ập tới, gương mặt Lý Quân chỉ tràn ngập vẻ khinh miệt. 

 

"Chút thực lực này mà cũng đòi giết ta? Đúng là tự lượng sức mình." 

 

Nhị trưởng lão đang nở nụ cười đắc thắng, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, biểu cảm trên mặt ông ta bỗng đông cứng lại. 

 

Bởi vì ngay trước mắt ông ta, bóng dáng Lý Quân đã hoàn toàn biến mất. 

 

"Hỏng bét!" 

 

Trong lòng Nhị trưởng lão dâng lên một dự cảm bất lành. 

 

Nhưng ông ta chưa kịp đưa ra phản ứng thì đã cảm nhận được tiếng gió rít gào từ phía sau lưng. 

 

Ông ta muốn quay người lại, nhưng đã không còn kịp nữa rồi. 

 

"Ầm!" 

 

Một tiếng nổ lớn vang lên. 

 

Lưng ông ta trúng đòn, cả người bị đánh bay thẳng ra ngoài. 

 

Ông ta phun ra một ngụm máu tươi, kình lực từ lòng bàn tay xuyên thấu qua cơ thể, ông ta bay xa bảy tám mét rồi ngã rầm xuống đất. 

 

Có thể thấy rõ cả vùng lưng đã nát bét, xương sống gãy thành mấy đoạn. 

 

Vừa chạm đất, máu tươi đã tức thì nhuộm đỏ mặt sàn. 

 

Khoảnh khắc này, tất cả cao thủ nhà họ Ôn chứng kiến cảnh tượng đó đều cảm thấy lạnh toát cả người. 

 

Họ vạn lần không ngờ rằng Nhị trưởng lão với thực lực cao cường lại không chống đỡ nổi dù chỉ một chiêu dưới tay Lý Quân. 

 

Quan trọng là ngay cả bọn họ cũng không nhìn rõ Lý Quân đã xuất hiện sau lưng Nhị trưởng lão bằng cách nào. 

 

Tốc độ này quá mức kinh khủng! 

 

Ngay cả Ôn Thính Vũ cũng phải biến sắc. 

 

Ông ta biết rõ thực lực của Nhị trưởng lão, để giết Nhị trưởng lão trong một chiêu, ngay cả ông ta cũng không làm được. 

 

Chưa đợi Ôn Thính Vũ ra chỉ thị, Lý Quân đã chủ động ra tay, nhắm thẳng vào Ôn Thính Triều – kẻ đang đeo thanh trọng kiếm trên lưng. 

 

Trong đám người này, sát ý của gã ta đối với Lý Quân là đậm đặc nhất, mấy lần gã ta đã không nhịn được muốn xông lên, vậy thì Lý Quân sẽ thành toàn cho gã ta. 

 

Ôn Thính Triều lúc này đâu còn dám coi thường Lý Quân như lúc trước. 

 

Thấy đối phương lao tới, gã ta vội vàng vung thanh trọng kiếm trong tay lên nghênh chiến. 

 

Gã ra vốn tưởng rằng Lý Quân chắc chắn sẽ né tránh, thậm chí gã ta đã tính sẵn cả nước đi tiếp theo. 

 

Thế nhưng, điều khiến gã ta kinh ngạc là Lý Quân không hề có ý định né tránh, mà dùng chính lòng bàn tay để đón lấy thanh trọng kiếm. 

 

Dám dùng thịt da để đỡ lấy đòn tấn công của gã ta! 

 

Ôn Thính Triều cảm thấy thật không thể tin nổi. 

 

Ngay sau đó, một luồng sát ý trào dâng trong lòng gã ta. 

 

"Nếu đã vậy, ngươi chết đi cho ta!" 

 

Kình khí khủng khiếp rót vào trong trọng kiếm, ngay lập tức, uy lực của thanh kiếm bộc phát đến cực hạn. 

 

Tuy nhiên, ngay giây tiếp theo, thanh trọng kiếm đang chém xuống đã bị bàn tay của Lý Quân bắt chặt lấy. 

 

Thanh bảo kiếm khổng lồ tức khắc bị định hình giữa không trung. 

 

Lần đầu tiên, trong mắt Ôn Thính Triều lộ ra vẻ kinh hoàng tột độ. 

 

Gã ta chém một kiếm xuống mà giống như đang chém vào một ngọn núi sắt, không những không phá được lòng bàn tay của Lý Quân, mà còn cảm nhận được một luồng phản chấn cực mạnh dội lại khiến cánh tay gã ta run rẩy không thôi. 

 

"Làm sao có thể? Hắn rốt cuộc là cảnh giới gì?!" 

eyJpdiI6IlhLdDE1emNYZGRmM1ZNNWxxdiswZHc9PSIsInZhbHVlIjoiZlVYNTdiU2NmT2ZNTjhrUmc5WFo0aXRHb3BkTnlnSFNiYXVzVUUxN2J0aHFZa1IwUHdESWRzRnhaQis3SGc0UiIsIm1hYyI6IjBmYWE3OTJmMTZhOGQwMGFiMDdiNmM2MTNmNTgyZGVjM2VjNTcyOTYxYzkwZWZlYmNmNmNhNmQ1NDA0Yjc1ZTQifQ==
eyJpdiI6IkhIQ3AybTc4TmlVeTdyRkorOHlhUWc9PSIsInZhbHVlIjoidWlOUVwvNk0yM2k5RGlrYzVWVENDdHpkWklScmFZNktWWXdiblNQcXkwVDZuWnpVbkVScXM0U3R0RVwvMWI4RGxmVFZkQVRMdWNHYmNCWHdQc2ZIMWsrWXJPRWVnaHZcLzQxK1VSR0Z4SGtHajJMZzFuaFdYZEQ0U0NVSlpwb0NlMmFORHhWaDNGNVRSWnBhXC8xdWlHVkkwNFFtc21pVkJHbmk5NmV2anNTKzZtcFV5Qjd2clNFTHFYa202UTgrMDRUYm9RSGN3ZFFHMTR0bmRubHl6VkwxWHc9PSIsIm1hYyI6IjIyNGU0MGYxODU4MTY3NDA2OGQzODk5ZWI2ODY3ZjczNWM5NWFlZjMzNjMwZDBhNDgyMDlmYmY3YWM3ODAyN2UifQ==

Advertisement
x