Trong chớp mắt, tất cả mọi người trong sảnh đều lộ vẻ cảnh giác cao độ.
Khi nhìn rõ bóng người vừa ngã lăn lộn dưới đất kia, sắc mặt ai nấy đều đại biến.
Đó chính là người duy nhất trong năm vị hộ pháp có mệnh bài chưa vỡ — Ôn Dịch An.
Lúc này Ôn Dịch An khắp người đầy máu, thảm hại không nỡ nhìn.
"Rốt cuộc là ai mà to gan đến mức đánh Ôn Dịch An ra nông nỗi này, còn dám ném thẳng người vào đây?"
Giữa lúc mọi người còn đang kinh nghi bất định, vài bóng người lừng lững xuất hiện ngay tại cửa ra vào.
Chàng thanh niên đi đầu nhìn đám người trong phòng với nụ cười tà mị, ánh mắt ấy như thể đang nhìn một lũ người chết.
Cả đại sảnh rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Chẳng lẽ hắn chính là tên thanh niên mà Thần muốn giết? Gan cũng quá lớn rồi đấy! Hắn dám chủ động dẫn xác đến tận cửa, coi nhà họ Ôn là cái chợ sao?
Đây rõ ràng là tự tìm đường chết!
Sự xuất hiện của Lý Quân khiến đám người nhà họ Ôn kinh ngạc đến rớt cả cằm.
Xưa nay chưa từng có ai dám khiêu khích nhà họ Ôn đến mức này.
Đánh hộ pháp nhà họ Ôn đến nửa sống nửa chết rồi ném vào trong cửa, lại còn trực tiếp phá cửa bước vào, thật quá mức kiêu ngạo.
Ngược lại, Triệu Tiêu và Triệu Uyển Thanh đứng sau lưng lại cảm thấy vô cùng hả dạ. Ban đầu khi Triệu Nhất Kiếm bảo hai người đi theo và lấy Lý Quân làm chủ, Triệu Tiêu còn có phần không phục.
Lý Quân tuy mạnh nhưng dù sao cũng còn trẻ, lại là sư đệ. Thế nhưng suốt dọc đường đi, chứng kiến phong cách hành sự của Lý Quân, hắn ta dần nhận ra sức hút cá nhân của Lý Quân.
Đi theo Lý Quân, làm việc không cần kiêng dè, tâm niệm thông suốt.
Hơn nữa hắn ta biết rõ thực lực của Lý Quân, dù Gia chủ nhà họ Ôn là Ôn Thính Vũ có là Thần Cảnh tầng năm, gặp phải Lý Quân cũng chỉ có nước tự nhận xui xẻo.
Vì vậy, ánh mắt hắn nhìn đám người nhà họ Ôn bắt đầu lộ ra vài phần thương hại.
Tại đại sảnh nhà họ Ôn.
Ôn Thính Vũ sững sờ mất vài giây mới phản ứng lại, đôi mắt ông ta bỗng hiện lên vẻ hưng phấn.
Ông ta vốn đang lo Nhị trưởng lão ra tay sẽ khó tìm được tung tích Lý Quân, không ngờ hắn lại tự mình dẫn xác đến.
Chỉ cần giết được thanh niên trước mắt này là đã lập được công lớn trước mặt "Thần". Đúng là "đi mòn gót giày tìm không thấy, đến khi thấy được chẳng tốn công".
Ôn Thính Vũ đứng dậy, tiến ra giữa đại sảnh, ánh mắt dò xét Lý Quân từ trên xuống dưới:
"Tiểu tử, gan ngươi không nhỏ đâu. Nếu ta đoán không lầm, kẻ định phá hoại trận pháp nhà họ Tư Không chính là ngươi đúng không?"
Lý Quân gật đầu, chẳng việc gì phải phủ nhận.
"Tốt, có khí phách!"
Ôn Thính Vũ giơ ngón tay cái về phía Lý Quân, giọng nói trầm xuống đầy hiểm độc: "Người trẻ tuổi, hạ được năm vị hộ pháp của nhà họ Ôn ta, thực lực của ngươi quả thực rất mạnh. Nhưng nếu ngươi nghĩ bấy nhiêu đó là đủ để làm lung lay nhà họ Ôn thì đúng là si tâm vọng tưởng rồi."
Lý Quân khinh bỉ cười nhạt: "Thứ nhất, ta đã đến đây thì vốn chẳng coi nhà họ Ôn các ngươi ra gì. Thứ hai, nhà họ Ôn các ngươi cam tâm làm chó cho Thần, giết các ngươi chính là thay trời hành đạo."
Nghe câu này, Ôn Thính Vũ không kìm được mà bật cười, như đang nhìn một kẻ đần độn.
Trong mắt ông ta, Lý Quân có mạnh đến đâu thì cũng có giới hạn.
Nhà họ Ôn cao thủ như mây, nếu hôm nay không giết nổi một tên Lý Quân thì truyền ra ngoài chẳng phải để thiên hạ cười cho thối mũi sao?
"Tiểu tử, xem ra ngươi hoàn toàn không nhận rõ thế cục. Được rồi, tiếp theo ta sẽ cho ngươi biết, chạy đến Vân Long sơn trang là một quyết định sai lầm đến mức nào."
Nói xong, Ôn Thính Vũ nhìn sang đám thuộc hạ: "Ai lên dạy cho tiểu tử này một bài học?"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất