Cảnh tượng này xảy ra quá đột ngột.
Không chỉ Dương Kiện không kịp phản ứng mà Tàn Phong ở bên cạnh cũng ngây người.
Lý Quân lại chẳng chịu bỏ qua, hắn đi tới trước mặt Dương Kiện.
Lý Quân giơ tay túm lấy cổ áo hắn rồi nhấc bổng cả người lên, hắn tát Dương Kiện liên tiếp bảy – tám cái bạt tai.
Mãi tới khi mặt đối phương sưng vù thành đầu heo mới chịu dừng lại.
“Dạy ngươi một bài học, nếu còn dám nói năng vô lễ trước mặt ta thì ta sẽ vặn đầu ngươi xuống.”
Nói xong, Lý Quân đi thẳng về phía Tàn Phong còn đang ngây ngốc: “Đi thôi.”
Lúc này, Tàn Phong mới hoàn hồn, liếc nhìn Dương Kiện thảm thương, chỉ cảm thấy trong lòng vô cùng sảng khoái.
Trong lòng vẫn hơi lo lắng.
Lý Quân đánh Dương Kiện, lẽ nào hắn không sợ rước họa vào thân sao?
Dù sao thì đây cũng là địa bàn của Thanh Hư Tông mà.
Hai người mới đi không lâu đã có thể tử đi ngang qua, nhìn thấy Dương Kiện bị đánh đến mức không còn ra hình người.
“Đây chẳng phải Dương Kiện sư huynh sao? Huynh làm sao vậy?”
Hai tên đệ tử chạy tới đỡ Dương Kiện dậy, quan tâm hỏi han.
Ai ngờ lại bị Dương Kiện hất văng ra.
“Đừng động vào ta.”
Nói xong, hắn nhìn về phía hai người Lý Quân biến mất với ánh mắt đầy thù hận.
“Tiểu tử, dám đánh ta, ngươi sẽ phải trả giá.”
Chẳng bao lâu sau, Lý Quân và Tàn Phong đã tới quảng trường trận đạo, xung quanh đã có rất nhiều đệ tử, rất náo nhiệt.
Trung tâm quảng trường dựng một pho tượng, đó là tượng của tổ sư đời đầu tiên của Thanh Hư Tông.
Một nhóm người lớn tuổi đang đứng dưới pho tượng, chắc hẳn là các trưởng lão Thanh Hư Tông.
Một lão giả tóc trắng trong số đó đứng ở vị trí đầu tiên. Những người xung quanh đều mang ánh mắt kính sợ, chắc kia chính là Đại trưởng lão.
Lý Quân và Tàn Phong xuất hiện cũng chẳng gây chú ý cho nhiều người, lúc này ánh mắt mọi người ở đây đều đổ dồn lên một thanh niên bên cạnh lão giả áo trắng.
Đối phương chỉ hơn hai mươi tuổi, khuôn mặt còn hơi non nớt, quần áo mặc cũng không phải đồ thống nhất của Thanh Hư Tông, hẳn là vị thiên tài trận đạo mà Dương Chấn mang về.
“Nghe nói tên tiểu tử đó tên là Ngụy Huy, vừa rồi Đại trưởng lão thử bảo hắn lĩnh ngộ một bộ trận pháp, hắn chỉ dùng chưa tới hai mươi phút đã có thể bố trí được trận pháp, trước kia hắn còn chưa từng tiếp xúc với loại trận pháp này.”
“Đúng là thiên tài, thiên phú còn cao hơn mấy vị đệ tử chân truyền.”
“Có khi vừa mới nhập môn đã được trở thành đệ tử nội môn, không tới vài năm là thăng cấp lên đệ tử chân truyền.”
“Nhìn ánh mắt của Đại trưởng lão, có vẻ như muốn đích thân thu nhận hắn làm đệ tử.”
“Một bước lên trời, đây chính là một bước lên trời. Dương Chấn sư huynh mang hắn về cũng lập công lớn.”
Đám đông xung quanh không ngừng bàn tán.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất