Dương Kiện không chút khách khí nói.
Dương Chấn và Tàn Phong có thù oán, hắn ta là đệ đệ của Dương Chấn, đương nhiên không có ấn tượng tốt với Tàn Phong.
Cho dù đệ tử trận đạo cho Tàn Phong tìm về có chút thiên phú thì gia nhập cũng chỉ là đệ tử ngoại môn mà thôi, so với đệ tử chân truyền thì căn bản không cùng một cấp bậc.
Đừng nói là nói vài lời mỉa mai, dù hắn có tát đối phương hai cái, đối phương cũng chẳng dám lên tiếng.
“Dương Kiện, câm cái miệng thối của ngươi lại.”
Sắc mặt Tàn Phong trở nên khó coi.
Mặc dù Dương Kiện hiểu lầm, Lý Quân không phải đệ tử do hắn mang về, nhưng đối phương sỉ nhục như vậy chẳng khác nào vả vào mặt hắn.
“Tàn Phong sư huynh đừng nóng giận. Ta nói có sai sao? Chỉ nói sự thật thôi mà. So với vị thiên tài trận đạo mà đại ca ta mang về, người khác mang về chỉ có thể là phế vật thôi.”
“Ngươi cũng đừng nhìn ta với ánh mắt hung thần ác sát như vậy. Lần này đại ca ta mang về cho tông môn một thiên tài, chắc chắn sẽ được ban thưởng, tới khi đó thực lực trận đạo sẽ tiến bộ vượt bậc. Tàn Phong, ngươi thử động vào ta thử xem, hậu quả ngươi gánh không nổi đâu.”
Nghe đối phương uy hiếp, Tàn Phong siết chặt nắm đấm nhưng cuối cùng chỉ hừ lạnh một tiếng.
Hắn biết đối phương nói thật, thực lực trận đạo của hắn và Dương Chấn tương đương nhau. Lần này Dương Chấn lập công lớn, có khả năng sẽ được Đại trưởng lão chỉ điểm, địa vị trong tông môn cũng cao hơn.
Nếu mình đối đầu với hắn, chưa biết ai thắng ai thua nhưng sẽ có khả năng mất đi sự yêu quý của các trưởng lão, để lại ấn tượng không tốt.
Đáng tiếc là Lý Quân không phải đệ tử do hắn đưa về, với tư chất của hắn thì cái tên thiên tài chó má mà Dương Chấn mang về chắc chắn sẽ bị nghiền ép!
“Đi thôi Lý Quân, chúng ta đến quảng trường trận đạo.”
Tàn Phong định cất bước rời đi, không muốn tiếp tục phí lời với Dương Kiện, kéo dài chỉ nhận thêm nhiều lời châm chọc mà thôi.
Thế nhưng hắn lại phát hiện Lý Quân vẫn đứng im không nhúc nhích, ánh mắt nhìn thẳng về phía Dương Kiện.
“Tiểu tử, nhìn cái gì? Không phục à?”
Dương Kiện khinh thường nói.
“Ngươi vừa mắng ta là phế vật, đúng không?”
Lý Quân thản nhiên hỏi.
“Đúng, thì sao?”
Vừa nói xong, Lý Quân đã ra tay.
“Bốp.”
Một bạt tay vả vào mặt Dương Kiện.
Nửa bên mặt của hắn ta bị vả đến nỗi máu thịt lẫn lộn.
Mấy cái răng dính đầy máu văng ra ngoài.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất