Chừng hai mươi phút sau, đất trời xung quanh lại chìm vào tĩnh lặng.
Trên lôi đài, hơn ba chục thi thể nằm vắt ngang dọc, toàn là những cao thủ có chút danh tiếng ở Bắc Xương thành.
Lý Quân ngang nhiên cầm đao đứng trên lôi đài, bốn phía tĩnh mịch, chỉ còn lại những đôi mắt tràn đầy sợ hãi.
Bọn họ vốn tưởng Lý Quân sắp cạn sức, nào ngờ tới giờ vẫn chưa thấy chút mệt mỏi nào.
Phàm là kẻ bước lên đài, không một ai không chết thảm.
Sau hôm nay, e rằng chỉ cần nghe hai chữ "Lý Quân" thôi, bọn họ cũng sẽ run rẩy.
Ban đầu Lý Quân chỉ định giết gà dọa khỉ rồi thôi, nhưng hết kẻ này đến kẻ khác đều xông lên muốn lấy mạng anh. Càng giết, anh càng thấy sảng khoái.
Đao A Tị trong tay cũng rung lên liên hồi vì hưng phấn.
“Còn đám người của sáu thế lực thống trị Bắc Xương thành, xông lên hết đi.”
Lý Quân kiêu ngạo khiêu chiến.
Anh biết sáu thế lực này tuyệt đối không muốn xuất hiện một chúa tể mới, nên chắc chắn sẽ ra tay.
Phía dưới vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ.
Trong đám đông, sắc mặt người của sáu thế lực lớn đều rất khó coi.
Theo quy củ xưa nay, dù người mới có mạnh mẽ đến đâu, bọn họ cũng phải đè xuống khí thế của đối phương, để bảo toàn địa vị của mình.
Vài phút sau, một người trung niên bước ra, đi về phía lôi đài.
Bên kia, Dương Phục Ba lớn tiếng quát: "Từ gia chủ, ngài đại diện cho sáu thế lực lớn chúng ta xuất chiến, pháp bảo này cho ngài mượn dùng."
Nói xong, hắn ta ném ra một cái tiểu đỉnh giao cho Từ Khải Sơn.
“Còn có nhà họ Hồ nữa.”
“Nhà họ Chu nữa.”
“Hãn Sơn Tông nữa.”
“Tinh Huy Các nữa.”
Chủ nhân của năm thế lực lớn còn lại lần lượt lên tiếng, mỗi người lấy ra một pháp khí đưa cho Từ Khải Sơn.
Bên cạnh, đám người Đoạn Vô Nhai, Tuần Huống vô cùng tức giận.
"Đám người này quá vô sỉ, rõ ràng đang ỷ đông hiếp yếu.”
Vừa nói xong thì ánh mắt lạnh băng của Dương Phục Ba liếc sang, ẩn ý cảnh cáo.
Thân thể Đoạn Vô Nhai cứng lại, dù rất tức giận nhưng cũng không dám nói gì thêm.
Lý Quân nhìn Từ Khải Sơn đang cầm trong tay pháp khí của năm đại thế lực, chậm rãi bước lên lôi đài.
Là một trong sáu chúa tể của Bắc Xương thành, thực lực của Từ Khải Sơn tuyệt đối vượt xa đám người trước đó.
Sắc mặt Từ Khải Sơn lạnh lùng, trong ánh mắt lại ẩn chứa vài phần trầm trọng lẫn phấn khích.
Lý Quân liên chiến hơn ba mươi trận mà vẫn toàn thắng, quá đáng sợ, khiến hắn ta không dám khinh thường.
Nhưng trải qua từng ấy trận chiến, chắc chắn sức mạnh Lý Quân đã hao hụt rất nhiều.
Chẳng qua đám cao thủ bình thường ngay cả một chiêu của Lý Quân còn đỡ không nổi, càng đừng nói đến chuyện tìm ra sơ hở của anh.
Nhưng hắn ta thì khác.
Thân thể Từ Khải Sơn khẽ động, tiểu đỉnh Dương Phục Ba cho mượn lập tức bay lên không, hóa to bằng một căn nhà, tỏa ra uy lực khủng bố.
Cái đỉnh này chính là chí bảo của phủ thành chủ, uy lực cực kỳ kinh người.
Ngay khoảnh khắc đỉnh bay lên, Lý Quân cũng dậm mạnh một bước, sức mạnh bùng nổ, cả người hóa thành tàn ảnh, trong nháy mắt đã lao sát tới, tung nắm đấm.
Bách Long Ngự Phong Lôi.
Đại đỉnh bị trúng đòn, lập tức vang lên tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Kình lực tụ lại tại một điểm, rồi bùng phát ở nắm đấm, ầm ầm giáng lên đại đỉnh, đánh cho đại đỉnh rung lắc dữ dội.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất