Sau mấy giây yên lặng.
Một gã đàn ông to cao vung cây Phục Ma côn lao đến, côn ảnh cuốn thành cuồng phong, gào rít như sấm, hung hăng nện thẳng vào ấn đường của Lý Quân.
Lý Quân hơi dịch chân, rồi hóa thành tàn ảnh, vô số côn ảnh đập vào khoảng không, tiếng rít gió liên tục vang lên.
Côn pháp của đối phương càng đánh càng hung, như sấm rền cuồn cuộn, ầm ầm không dứt, rõ ràng muốn lấy mạng Lý Quân.
Lý Quân sử dụng Bách Long Ngự Phong Lôi, Lôi Long gầm thét, tay còn lại xòe ra, hóa thành vuốt rồng, đây chính là Thanh Long giơ vuốt.
Lôi Long và Thanh Long luân phiên biến đổi, tiếng rồng ngâm vang vọng.
Giữa tầng tầng lớp lớp côn ảnh, anh đánh trúng đầu ngọn Phục Ma côn.
"Rắc!"
Một tiếng gẫy giòn tan vang lên.
Phục Ma côn bị anh bóp gãy.
Gã đàn ông dùng côn bị lực Lôi Long của Lý Quân hất bay ra ngoài, đập gãy lan can lôi đài, rơi xuống dưới.
Lại có một cao thủ khác lao lên không, bàn tay giáng xuống như vuốt ưng.
Thực lực của người này càng thêm khủng bố, năm ngón như thép cốt.
Tốc độ hắn ta cũng cực kỳ kinh người, thân hình xoay chuyển nhào lộn trên không, giống hệt thần ưng vồ mồi.
Móng vuốt như mưa rền gió cuốn, biến hóa khôn lường.
Nhưng Lý Quân vẫn bình tĩnh, tay nắm kiếm Thanh Huyền, đâm ra, vô số trảo ảnh tan biến trong chớp mắt.
Bàn tay của tên cao thủ kia bị kiếm Thanh Huyền đâm trúng, hắn ta hoảng sợ, vội vàng muốn lùi lại.
Nhưng đúng lúc này, ngực của hắn ta bị xuyên thủng, rơi thẳng xuống dưới lôi đài.
Lý Quân thu kiếm lại.
Gã này là kẻ mạnh nhất trong đám vừa xông lên, đáng tiếc lại đụng phải Lý Quân. Ở trước mặt anh, tốc độ của hắn ta chẳng là gì cả.
"Ầm!"
Một bóng người khổng lồ nhảy lên lôi đài, vừa rơi xuống, cả lôi đài chấn động.
Trong tay hắn ta là một thanh kiếm lớn, còn lớn hơn kiếm của Đoạn Vô Nhai, như tấm cửa gỗ khổng lồ.
Đuôi kiếm nối với một sợi xích sắt, vừa chạm đất đã cuốn lên lốc xoáy, gào thét chém xuống.
Xích sắt loảng xoảng đập ầm ầm, trông thì to lớn cồng kềnh, nhưng lại lấy sức mạnh nghiền nát mọi kỹ xảo.
Đối phương liên tục vung chém.
Thanh bảo kiếm khổng lồ bổ ra vô số kiếm ảnh, dày đặc không kẽ hở, phong kín mọi đường lui của Lý Quân.
Lý Quân thu hồi kiếm Thanh Huyền, rút ra đao A Tị, nắm chặt chuôi kiếm, chém ngang.
Đao khí tung hoành, tiếng đao ngân trong trẻo.
Anh dung hợp lực lôi đình vào thân đao, như tia chớp xé rách màn đêm.
Kiếm quang và đao quang va chạm, một dọc một ngang, dọc là thanh kiếm như núi non sừng sững, ngang là đường đao không gì cản nổi.
Đao quang chém toạc, tia sáng lạnh chói mắt lóe lên rồi tắt, bổ ra một con đường từ giữa ngọn núi sừng sững.
Thanh kiếm kia bị chém đứt từ chính giữa.
Người đàn ông đứng sau thanh kiếm cũng bị đao quang vô tình chém thành hai nửa, chết tại chỗ.
Lý Quân hất nhẹ, vẩy sạch máu dính trên thân đao, rồi trở tay cắm ngược đao xuống lôi đài. Hai ngón tay khép lại như kiếm, bắn ra một đạo kiếm khí, xuyên thẳng ấn đường của một gã đang lén lao lên lôi đài hòng đánh lén.
"Giết hắn! Hắn liên tục khổ chiến, giờ cũng chỉ là nỏ mạnh hết đà mà thôi.”
Lần này có năm người xông lên cùng lúc, hiển nhiên đã bị Lý Quân giết cho sợ mất mật, không dám đánh lẻ nữa.
Lý Quân giật đao A Tị cắm trên lôi đài lên, một ngang một dọc chém ra mười chữ ánh đao.
Hai kẻ xông trước bị chém chết tại chỗ.
Đồng thời lại có thêm nhiều người liều chết lao lên.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất