Lý Quân chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh lắng nghe. Đây là chuyện nội bộ của Kiếm Minh, anh không có lý do gì để chen vào. 

 

Lý do lần này anh chịu dẫn theo Tuần Huống đi gặp sư thúc của hắn ta, vì suốt dọc đường Tuần Huống luôn đi theo cạnh anh, anh đã coi hắn ta như bạn bè. 

 

Có điều, anh không muốn nhúng tay vào chuyện của Kiếm Minh. 

 

Ở một bên khác, trong đại sảnh Bắc Ưng Môn, không khí vô cùng nặng nề. 

 

Thái thượng trưởng lão Đặng Thái ngồi ở vị trí bên cạnh. Ở chính giữa, trên chủ vị là một người đàn ông trung niên ánh mắt sắc như dao, đây là Ân Khiếu Thiên, môn chủ Bắc Ưng Môn. 

 

"Môn chủ, thằng nhãi đáng chết đó dám giết cao thủ Bắc Ưng Môn ta, mối thù này nhất định phải báo." Đặng Thái tức giận quát. 

 

Nếu không phải người Kiếm Minh đột nhiên xuất hiện, ông ta đã đánh chết thằng nhãi kia rồi. 

 

Ân Khiếu Thiên trầm ngâm một lát rồi mới mở miệng: "Tên tiểu tử đó không đáng ngại, quan trọng là hắn đi cùng người của Kiếm Minh. Có người Kiếm Minh che chở, chúng ta muốn giết hắn cũng không dễ." 

 

"Hừ! Nếu ta đoán không sai, người Kiếm Minh đến vì nhà họ Nhiếp. Nhà họ Nhiếp đã vào dưới trướng Hỏa Vân Tông, ngay cả Bắc Ưng Môn chúng ta cũng không dám chọc vào tông môn đó.” 

 

"Người Kiếm Minh muốn đi chọc ba huynh đệ nhà họ Nhiếp, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.” 

 

"Đợi nhà họ Nhiếp và Kiếm Minh đấu nhau, đó sẽ là lúc chúng ta ra tay xử lý tên tiểu tử đó. Ta phải lăng trì, hành hạ hắn đến chết." 

 

Đặng Thái nghiến răng nghiến lợi nói. 

 

"Thái thượng trưởng lão nói rất đúng." Ân Khiếu Thiên lập tức đưa mắt nhìn đám người phía dưới. 

 

"Người đâu, lập tức sát sao theo dõi động tĩnh của nhà họ Nhiếp, nhất là tên tiểu tử giết chết Phó trưởng lão. Dám động tới người Bắc Ưng Môn, ta sẽ chặt đầu hắn, treo lên cổng thành cho mọi người xem." 

 

Ân Khiếu Thiên gằn giọng nói. 

 

… 

 

Sau khi tiến vào Bắc Xương thành, chẳng mấy chóc đoàn người Lý Quân đã đến trước một tòa biệt phủ. 

 

Đây chính là phân đà của Kiếm Minh ở Bắc Xương Thành. 

 

Lúc này, tấm biển treo chữ "phân đà Kiếm Minh" đã bị tháo xuống, thay vào đó là hai chữ "Nhiếp phủ". 

 

"Xem ra ba huynh đệ nhà Nhiếp đã hạ quyết tâm, đến cả bảng hiệu cũng đổi rồi." Tuần Huống nói. 

 

Đoạn Vô Nhai lạnh lùng nói. 

 

"Ba tên súc sinh đó, Nhiếp sư đệ một lòng trung thành với Kiếm Minh, vinh dự khi mình là người của Kiếm Minh. Vậy mà xương cốt còn chưa lạnh, ba người bọn chúng đã đổi trắng thay đen, đúng là bất hiếu." 

 

"Sư phụ, việc có tiếp tục ở lại Kiếm Minh hay không là quyền của bọn họ. Nếu ba người kia muốn rời đi thì cứ để bọn họ rời đi, chúng ta chỉ cần lấy lại tín vật là được, không cần tức giận vì bọn họ.” Tuần Huống khuyên nhủ. 

 

Đoạn Vô Nhai không nói nữa. 

 

Dù vẫn còn rất giận, nhưng ông ta cũng hiểu đồ đệ nói rất đúng. Kiếm Minh là một liên minh do các kiếm tiên tạo thành, chuyện gia nhập hay rời khỏi không hề bắt buộc. 

 

"Các ngươi là ai?" 

 

Đúng lúc này, hai gã thủ vệ bước ra, lớn tiếng chất vấn. 

 

"Ta là Đoạn Vô Nhai, Chấp Kiếm giả của Kiếm Minh. Nhanh vào bẩm báo với gia chủ các ngươi.” Đoạn Vô Nhai lạnh lùng nói. 

 

"Người của Kiếm Minh…" 

 

Vài tên thủ vệ nghe thấy mấy chữ này thì biến sắc. 

 

Trước khi lão gia chủ qua đời, bọn họ đều là đệ tử Kiếm Minh, nên lập tức cung kính nói: "Ngài chờ một lát, tiểu nhân vào bẩm báo ngay." 

 

Đoạn Vô Nhai khẽ gật đầu. 

 

Nhưng hai người kia vào trong hơn mười phút mà vẫn không thấy ra. 

 

Đúng lúc mấy người phía ngoài bắt đầu có chút mất kiên nhẫn, cuối cùng mới nghe thấy tiếng bước chân. 

 

Một đám người nghênh ngang đi ra, đi phía trước là ba đàn ông trung niên, khí thế bất phàm, không cần đoán cũng biết đó chính là ba huynh đệ nhà họ Nhiếp. 

 

Nhưng trong tay một người trong số đó đang xách theo hai cái đầu. Nhìn kỹ, thì chính là hai thủ vệ vừa đi vào thông báo. 

 

Gã kia tiện tay quăng hai cái đầu xuống đất, ghét bỏ nói. 

 

“CMN, cái đồ ăn cây táo rào cây sung. Lão tử đã thoát khỏi Kiếm Minh, thế mà dám bảo lão tử ra tiếp đón người Kiếm Minh, đáng chết.” 

 

Nhìn hai cái đầu đầy máu tươi dưới đất, Đoạn Vô Nhai run lên vì giận. 

 

Không ngờ ba người này lại ra tay ác độc đến vậy. 

 

"Nhiếp Tích, Nhiếp Vinh, Nhiếp Hưng, ba tên súc sinh các ngươi, chỉ vì hai thủ vệ đó cung kính với ta một chút lại bị các ngươi giết, các ngươi không khác gì cầm thú.” 

 

"Cho dù các ngươi đã rời khỏi Kiếm Minh, ta không có quyền quản các ngươi, nhưng ta vẫn là sư bá của các ngươi, thật sự tưởng rằng ta không dám giết người sao?" 

 

"Toẹt!” 

 

Không ngờ lão đại Nhiếp Tích lại nhổ một bãi nước bọt xuống đất. 

eyJpdiI6Ik5sWTNKNXdRUGp1ekJXUzlrMXpRWHc9PSIsInZhbHVlIjoiS2NxZU41b01UOGRPSWlqbXExUnlKYjdVcVJIRWhlZ2pZb1ZkS2tyeWJ1anBcLytmXC9EelFkZXE0WFAwM3RMYlVGIiwibWFjIjoiNTI5Y2I5NTQ4OTllMDU1NDMxNzY2ZjZhNTgxMDY2NGY4YjI0ZTkwMTRmMjJkOWVjMTVkZGU4MzQ2MzRhOTg4ZSJ9
eyJpdiI6IlZyV3h1UDFcLzVmalZOVDZmOVhSVVBBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InZ2V0NCZm9TbkRzRWs4QWM0QUN1T1U4aWJTWW5kblNBMHV1RTV1V0hxc3lzT1RobTJaVXZSa2Z5U0RkYXJSUnlrRkJuRStNcjJaSkpvdDVrNENPbnZPZ1prTmNrTmJWOTFXT082akwyWktCTnIzSjVVZTJ5NTlJOENTQlBRSkJ5S1dRc2NzWURBOEpZSGpGYVI1N2RiQWNHNHY2NlVHc0FKTmI1V3NYQnNTNXVTMkpDMmNseERYRm5CUGN0SThrRTJlc0d3TXFWSklMZU9QUDJqMnFpaVwvVmgyZGZjSmJkeWdTa0VjR0dpeG5Ca3dLbHc5SlZKdWlVbG9cL085NmJOOFFwdCtQT01tZmlaR1wvZk5Rc25KVDF5ZzdIbUZwcHZGTFlJVzRQc0FMMUhsR1NlbE9PUzRPOGoxTEVIUW0rdmltZnd2NDR5Tk1KMjRSZnJwUGxZc25EM0VjUDk3Tjk0Uzhsa1hjUnA4VytnS0tYSXVIRSszcnNkeExXelY1V0hFRjc0YlwvbG5Hd0xFUjVHMmlnaTVid3N3TFFMXC9vNmtQT2Vja3NzUXpXTkVySlVQXC85ZGxHZ0NWejhqc05nbyt4ZjFwTjBaOTFIS1NKd0JwV2NcL1JNNVF0MHdDc3VmXC9ERnh3ZUVNZHhnS3o5MXRhUXloVUNPS1NHcmRPaVlrb0tKSEpYanZCUmljeFdzdjNVVXg2STRBaW1RPT0iLCJtYWMiOiIyMjI3MmU1NGRlNzFiZDMwY2JkMDUzOWU0ZTNhZWZjYjAwYzdmMTAxMzI1OGZmMzVhNjRjYzM4ZDBmYTQ3ZTZkIn0=

"Có gì mà không dám?"

Advertisement
x