Chỉ thấy mấy người áo trắng từ trên không đáp xuống, dẫn đầu là một lão giả tiên phong đạo cốt, khí chất phiêu dật như tiên. 

 

Ông ta khẽ vung tay, thanh kiếm khổng lồ cắm trên đất bay vút lên, trở lại vỏ kiếm sau lưng ông ta. 

 

Nhìn thấy lão giả này xuất hiện, Tuần Huống tỏ ra vui mừng, lập tức quỳ sụp xuống. 

 

"Đệ tử bái kiến sư tôn." 

 

Thì ra người đến chính là sư phụ của Tuần Huống. 

 

“Đồ nhi, không ngờ con cũng đến Bắc Xương thành, chẳng lẽ cũng vì chuyện của sư thúc của con?” 

 

"Sư thúc xảy ra chuyện gì vậy ạ?” 

 

Tuần Huống đứng dậy, thắc mắc. 

 

"Xem ra không phải rồi, lát nữa vi sư sẽ giải thích cho con sau." 

 

Đoạn Vô Nhai, sư phụ của Tuần Huống liếc nhìn về phía lão giả tóc bạc. 

 

"Đặng Thái, chúng ta lại gặp mặt rồi. Thân là thái thượng trưởng lão của Bắc Ưng Môn, đi ức hiếp một vãn bối thì có đáng mặt không? Nếu muốn ra tay, ta sẵn sàng chơi với ngươi một hồi.” 

 

Đoạn Vô Nhai cất giọng sang sảng. 

 

"Đoạn Vô Nhai, ngươi cho rằng lão phu sợ ngươi sao? Ngươi chỉ dựa vào người đông thế mạnh mà thôi. Hôm nay lão phu tạm thời không chấp với ngươi, ngươi đã đến Bắc Xương thành, lão phu có thừa cơ hội thu thập ngươi." 

 

Dứt lời, ông ta đạp mạnh một bước vào không trung, thân hình hóa thành một luồng sáng rồi biến mất. 

 

Thấy ông ta bỏ chạy, Đoạn Vô Nhai lạnh lùng nói: "Rõ ràng kiêng dè bên ta người đông, còn bày đặt gì mà không chấp. Đáng tiếc thực lực tên này quá mạnh, ta cũng không chắc giữ ông ta lại được.” 

 

Đoạn Vô Nhai khẽ thở dài, rồi mới nhìn sang Lý Quân. 

 

"Người trẻ tuổi, đối mặt với lão già Đặng Thái mà vẫn bình tĩnh ung dung, không tệ. Không biết ngươi đã có sư phụ chưa?" 

 

Nghe đến đây, Tuần Huống biết sư phụ mình đang toan tính chuyện gì, vội mở miệng nói: "Sư phụ đừng nghĩ nữa, người ta sẽ không bái người làm thầy đâu. Cậu ấy từng từ chối sư phụ một lần hồi ở Di Tích Cấm rồi.” 

 

"Di Tích Cấm? Hóa ra là ngươi!" 

 

Đoạn Vô Nhai chợt nhớ ra. 

 

Hồi đó Lý Quân đắc tội Thái Huyền Môn, Tuần Huống muốn làm cầu nối để Lý Quân bái nhập tông môn của mình, kết quả lại bị Lý Quân từ chối. Khi ấy còn làm ông ta tức đến nghiến răng, một tên nhãi ở Di Tích Cấm mà dám từ chối mình. 

 

Không ngờ lần này Lý Quân lại tới Chư Thánh Địa. 

 

“Tiểu tử, đây là lần đầu tiên có người dám từ chối lời mời thu nhận đệ tử của ta đấy.” 

 

Đoạn Vô Nhai cười lớn. 

 

"Tuy ngươi không thể làm đồ đệ của ta, nhưng ngươi và Tuần Huống là bạn bè, cũng coi như vãn bối của ta. Ta chính là một trong những chấp kiếm giả của Kiếm Minh." 

 

Đoạn Vô Nhai vỗ ngực cam đoan, có thể nhìn ra tính tình ông ta cực kỳ hào sảng. 

 

Nào ngờ nghe vậy, Lý Quân lại khẽ lắc đầu. 

 

"Vốn lấy tuổi tác và thân phận của tiền bối, ta là vãn bối của ngài. Nhưng theo quy củ của Chư Thánh Địa, thân là cốc chủ một phái thì không thể có thân phận thấp hơn ngài được. Chúng ta chỉ có thể ngang hàng mà thôi.” 

 

"Cốc chủ một phái?" 

 

Đoạn Vô Nhai giật mình. 

 

Tuần Huống vội vàng giải thích: "Sư phụ, Lý Quân chính là cốc chủ Tê Hà Cốc, theo quy củ thì cậu ấy và sư phụ ngang hàng ngang cấp." 

 

"Tê Hà cốc chủ? Lý Quân?" 

 

Lúc này Đoạn Vô Nhai chợt ý thức được gì đó. 

 

Ông ta lập tức chỉnh lại tư thế, nghiêm túc hành lễ với Lý Quân. 

 

"Hóa ra lại là sát thần Lý Quân, người gần đây danh chấn Chư Thánh Địa. Tin ngài kế nhiệm cốc chủ Tê Hà Cốc đã được truyền khắp Chư Thánh Địa, vừa rồi ta lại không nhận ra, mong cốc chủ thứ tội." 

 

Thấy Đoạn Vô Nhai làm vậy, Lý Quân cũng vội vàng hoàn lễ. 

 

Đám người Kiếm Minh phía sau Đoạn Vô Nhai giật mình chấn động, tò mò đánh giá Lý Quân. 

 

Không ngờ người thanh niên trước mắt lại chính là sát thần Lý Quân nổi tiếng đó, người có thực lực đánh bại Thần Cảnh tầng ba, ngay cả một vị chấp kiếm giả Kiếm Minh như Đoạn Vô Nhai cũng hoàn toàn không phải đối thủ của anh. 

 

Sau khi hiểu rõ thân phận của Lý Quân, không còn ai dám coi anh là vãn bối nữa. 

 

Mỗi khi mở miệng nói chuyện với Lý Quân, tất cả đều mang theo vài phần cung kính. 

 

Sau đó mọi người kết bạn cùng nhau, đi về phía Bắc Xương thành. 

 

Dọc đường, Đoạn Vô Nhai không ngừng tiếc nuối. 

 

Nếu không phải ông ta ngang nhiên chen chân vào, thì lão già Đặng Thái kia đã bị Lý Quân chém thành tám khúc rồi. 

 

"Đúng rồi sư phụ, sao người lại dẫn theo nhiều người như vậy đến Bắc Xương thành? Rốt cuộc sư thúc đã xảy ra chuyện gì?" 

 

Tuần Huống nhịn không được hỏi. 

 

Nghe hắn ta nhắc tới, Đoạn Vô Nhai khẽ thở dài, bi thương nói. 

 

"Không lâu trước đây, sư thúc con gặp chuyện ngoài ý muốn trong lúc luyện công nên qua đời. Sau khi ông ấy chết, theo quy củ của Kiếm Minh, vị trí đà chủ vốn nên do ba đứa con trai của ông ấy kế thừa, nhưng…” 

 

Trong mắt Tuần Huống cũng thoáng hiện lên vẻ bi thương, hắn ta hỏi: "Nhưng sao? Chẳng lẽ ba đứa con của sư thúc vì tranh đoạt vị trí đà chủ rồi xảy ra tranh chấp gì đó? Xưa đến nay, ba đứa con của sư thúc đều rất bất hiếu.” 

 

Đoạn Vô Nhai lắc đầu. 

 

"Nếu như vậy thì còn dễ nói. Sư thúc của con vừa mới mất được mấy ngày, thì ba tên nghiệt tử đó đã tuyên bố muốn rời khỏi Kiếm Minh, muốn tự lập tông môn.” 

 

"Kiếm Minh tổng cộng có chín đại phân đà, mỗi phân đà đều vô cùng quan trọng. Bọn chúng tự ý rời khỏi Kiếm Minh, nên ta muốn đích thân đến xem một chuyến.” 

 

Tuần Huống nhíu mày. 

 

“Theo đạo lý, cả nhà sư thúc tiếp tục nương nhờ Kiếm Minh mới là lựa chọn tốt nhất. Sau khi rời khỏi Kiếm Minh, ngay cả Bắc Ưng Môn, bọn họ cũng không chống lại nổi, sao lại làm vậy?" 

 

“Tuy ba tên đó bất hiếu, nhưng không ngu.” 

eyJpdiI6Ijc2Y29GdzYyWStZRUJHZ0hNaEQ3TXc9PSIsInZhbHVlIjoiVWNGTzNoeVJYaVpvUjR6QjM1bVwvaE8zRUlEK3dzWENPalNGSERSQVc1U1Y3QUlHSk1RZDBBMUcwS3VmeFFKOVkiLCJtYWMiOiI1ZWMxN2U0NTM3MzhmZjkwMTI2Nzk4YTQwMzBlZTQ0NzFhNWFiZTdhYjQ2ZDJiNTg5ODFlNjZlN2RmMmMyMzg4In0=
eyJpdiI6IjFRTEVYZCtJZzV6RHdWMVllQW5NRGc9PSIsInZhbHVlIjoiOSsrK3NcLzR0bHk4QmQ4Tng2TU95dEgzUFIyZVE4Slh5UUdIWXZFdXBiaXE2em1keGdyaUhSYUpCN2prcTJIaTFyMktIMmFRTUZtRDcxNzRjQ2dQSStJbXdtVEU3VWNCSVhMdFVTOFR6NDFnaERrOWpyWmR3elhJaWpxNzhmNktOXC8yc091ZmEwdFhKSTE3S1ZsZ0RKTDJpaUlpU3NNQnlNZTlydk1RektYMFVMK1psVDJLQjVLNFFtZHlMa0Q3bnp2N09nYlwvMktmeEtFXC9vWkhUSXVcL2lDUG5wR0RvYU10d0hLdzlWalJGc29TS2M3MGtxWXJrZEZRR1RSd1NxR3BYT1dEVWtSU1cxejJoUytVa283NktZa3drTUo4Z0tLWnEycXRBUWdHaEd2MjFBRjk0Sm9KREpXcFliNUZKXC9XMGUxNHFGNlwvT2lkYmNlQlV1c2lDcjFYY0d4V1wvaWNEYmZnM2RcL2RzN3ltUUVyZGh3WlFROHVORjB3VmxcL3M2NmR4bCIsIm1hYyI6ImMwOTliYTEyZGFkZjMwYzg0N2ZmYzg2NGI1NjBlMmZlNzcyZDM1MGU1ODE2YmI0NDljMGY0NTkxMmU4NDg0YjkifQ==

"Bọn chúng muốn rời khỏi Kiếm Minh thì cứ rời, nhưng tín vật trấn giữ phân đà Kiếm Minh ở Bắc Xương thành thì phải thu về cho bằng được."

Advertisement
x