"Không hổ là thiên kiêu trứ danh của nhà Đàm Đài, e rằng đến cấp Chưởng giáo cũng không đỡ nổi uy lực một kiếm này.”
"Lý Quân từng dùng một chiêu đánh bại Tề Sơn Hải, không biết có chặn nổi chiêu này của Đàm Đài Minh Lý không."
Lý Quân dậm mạnh một bước, thân hình vụt lên, quyền kình gầm rít, lôi đình đan xen.
Lôi Điện Áo Nghĩa và Bách Long Ngự Phong Lôi kết hợp với nhau.
Sau lưng anh hiện lên một bóng rồng gầm thét dữ tợn, như muốn xé nát tất cả.
Rồi Thương Long quấn quanh cánh tay phải của Lý Quân. Tiếng rồng gầm vang dội mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa, rồi nện thẳng về phía Đàm Đài Minh Lý.
“Không thể nào!”
Uy lực khủng khiếp của một quyền này khiến sắc mặt Đàm Đài Minh Lý tái nhợt.
Sức nặng của lôi đình như một vị thần đè nén lồng ngực hắn ta, nỗi sợ vô hình trỗi dậy khiến đầu óc hắn ta trống rỗng.
Ầm!
Sức mạnh va chạm, hư không rách toạc.
“Tại sao lại như này chứ?”Đàm Đài Minh Lý thét chói tai.
Trong khoảnh khắc ấy, hắn ta cảm thấy mình nhỏ bé như con kiến. Đối diện hắn ta là một vị thần làm chủ muôn loài.
"Chết đi!”
Lý Quân gầm lên.
Ầm! Ầm! Ầm!
Nắm đấm của Lý Quân bùng phát một sức mạnh đáng sợ đến cực điểm.
Sức mạnh hủy diệt của nắm đấm này đến cả Thần Cảnh cũng không đỡ nổi.
Rắc!
Đàm Đài Minh Lý phun ra một ngụm máu tươi.
Tiếng xương gãy vang rợn người, toàn bộ phát ra từ trong cơ thể Đàm Đài Minh Lý.
Sắc mặt hắn ta trắng bệch vì sợ hãi, giọng khàn đặc.
"Cứu… ta…"
Tiếng kêu hoảng loạn bật ra từ cổ họng hắn ta.
Đám thiên kiêu của gia tộc Đàm Đài cùng lao về phía Lý Quân. Tốc độ cực nhanh, gió rít xé tai, ý đồ muốn cản đòn của anh.
Lý Quân không hề dừng lại, anh tung cước.
Ầm! Ầm! Ầm!
Đám thiên kiêu Đàm Đài bị quét bay ngay tại chỗ, tiếng xương gãy răng rắc nối tiếp rồi rơi phịch xuống đất, vô cùng thảm hại.
Không gian chợt lặng ngắt. Mọi người vô thức nuốt khan.
Quá đáng sợ.
Ai ngờ nhiều thiên kiêu của gia tộc Đàm Đài như vậy mà trong chưa đầy nửa phút đã bị đánh bại, không có sức phản kháng.
Ngay cả Đàm Đài Khinh Vũ cũng sững sờ.
Trước đó Lý Quân nói mình có thực lực giết chết cao thủ Thần Cảnh, cô còn không tin. Nhưng cảnh này đã cho cô câu trả lời, Lý Quân quá đáng sợ, e rằng cao thủ Thần Cảnh bình thường cũng chẳng là gì cả.
Bên kia, thân thể mềm mại của Tống Khinh Doanh cũng cứng lại.
Kinh khủng thật.
Cô ta cho rằng với hơn chục thiên kiêu của nhà họ Tống phía sau, chờ cơ hội hốt lợi là đủ để nghiền nát Lý Quân.
Ai ngờ đám người nhà Đàm Đài còn không chịu nổi một chiêu của Lý Quân, nhà họ Tống mà lao lên thì cũng chỉ đi nộp mạng.
Lý Quân đứng giữa không trung, đột nhiên dậm chân, cả người hóa thành một luồng sáng lao thẳng về phía Đàm Đài Minh Lý.
Một khi đã ra tay, anh tuyệt không để lại người sống.
Một lôi long xuất hiện, gầm rít giáng xuống dưới, xé nát mọi thứ.
Lồng ngực Đàm Đài Minh Lý lõm hẳn vào. Hắn ta vừa chống tay định gượng dậy, đã thấy lôi long từ trời bổ xuống, sắc mặt cực kỳ khó coi.
"Chết tiệt.”
Hắn ta biết rõ tình trạng thân thể mình, đừng nói đòn này, ngay cả một Thần Biến bình thường cũng có thể dễ dàng giết hắn ta.
Một chiêu của Lý Quân đã lấy nửa mạng hắn ta. Nếu không phải đồng bọn vừa rồi kéo được cho hắn ta mấy giây thì bây giờ hắn ta đã là một cái xác.
Nhưng cho dù như vậy, lôi long này giáng xuống, hắn ta chắc chắn phải chết.
"Mình không thể chết ở đây."
Đàm Đài Minh Lý hít sâu một hơi, rút từ trong ngực ra một cái tiểu đỉnhcổ xưa.
Hắn ta gom chút lực tàn, ấn ngón tay lên thân đỉnh. Một luồng ánh sáng phủ lên tiểu đỉnh.
"Lý Quân, nếm thử vũ khí mạnh nhất của tao đi.”
Ngay sau đó, ánh sáng trên tiểu đỉnh chói lòa, nó lơ lửng bay lên, thoáng chốc hóa lớn bằng một căn nhà.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất