"Sợ tôi bỏ chạy? Nực cười. Đã vậy thì cùng vào đi. Vừa hay xử lý các người trước, rồi tôi mới rảnh tay dẹp cái tên thiên tài họ Vương kia.” 

 

 

Nghe vậy, đám người Đàm Đài Minh Lý nhếch miệng cười gằn. 

 

“Đến nước này mà còn dám ngông cuồng, đợi lát bước vào con đường thí luyện, xem hắn còn sống nổi không.” 

 

"Được, vậy thì vào cùng nhau." 

 

Người nhà Đàm Đài vây chặt Lý Quân, đi về phía nơi thí luyện. 

 

Đàm Đài Khinh Vũ lo lắng theo sau. 

 

Bên kia, Tô Thiền Tuyết, Tống Khinh Doanh đứng nhìn tất cả. 

 

Sau lưng Tống Khinh Doanh còn có hơn chục cao thủ theo cùng. 

 

Cô ta khịt mũi: “Tên Lý Quân này buồn cười thật đấy. Ban đầu nhát gan dây dưa dây cà không muốn đi vào di tích, sau đó bị người nhà Đàm Đài nhìn thấu thì liều mạng, muốn vào chung với bọn họ. Ngu hết phần thiên hạ.” 

 

"Nếu hắn đi trước vào di tích, khi người nhà họ Đàm Đài chưa vào, còn có thể lẩn tránh. Đằng này lại chọn đi chung, e rằng đến cơ hội chạy cũng chẳng có." 

 

Tô Thiền Tuyết mặc kệ lời mỉa mai của Tống Khinh Doanh về Lý Quân, chỉ sải bước theo vào di tích. 

 

Bởi cô ta biết, người chết tuyệt đối không phải là Lý Quân. 

 

Thấy Tô Thiền Tuyết rời đi, Tống Khinh Doanh nheo mắt lại. 

 

“Tô Thiền Tuyết này hễ mở miệng ra là bênh Lý Quân. Lát nữa nhà Đàm Đài ra tay xử hắn ta, chẳng lẽ cô ta cũng nhảy vào cứu?” 

 

“Qủa nhiên, phụ nữ có đẹp đến mấy, một khi đã động lòng thì chỉ số thông minh giảm còn không.” 

 

Một thiên kiêu đứng cạnh hỏi: "Khinh Doanh, lát nữa vào trong chúng ta hành động thế nào?" 

 

Tống Khinh Doanh: “Đợi người nhà Đàm Đài ra tay, chắc chắn Lý Quân không còn đường sống. Chờ hắn rơi vào tuyệt cảnh, chúng ta mới ra mặt, đòi chia phần." 

 

"Thế lực nhà họ Tống không kém gì nhà Đàm Đài, họ sẽ không trở mặt với chúng ta đâu." 

 

"Thế còn Tô Thiền Tuyết? Xem ra cô ta với Lý Quân khá thân, chúng ta làm vậy có đắc tội với cô ta không?" Thiên kiêu kia lại hỏi. 

 

"Đắc tội thì đã sao? Tuy Tô Thiền Tuyết là tiểu thư nhà họ Tô, nhưng nhà họ Tô không có gia chủ, trong tộc đang tranh quyền đoạt lợi. Vị đại tiểu thư này ngoài thân phận dòng chính ra thì không hề có ưu thế gì trong cuộc tranh đoạt ghế gia chủ này. Việc gì chúng ta phải nể.” 

 

"Đi thôi, vào nhanh lên. Kịch hay sắp mở màn." 

 

Cùng lúc đó, bên trong di tích. 

 

Ngay khoảnh khắc Lý Quân bước vào, cảnh vật trước mắt biến ảo, mở ra một thế giới mới. Một con sông cuồn cuộn chảy xiết, bờ bên kia là vô số vách đá dựng đứng. 

 

Lý Quân xuất hiện, thấy xung quanh còn nhiều người chưa rời đi, mà đang quan sát xung quanh. Khi Lý Quân và người nhà Đàm Đài xuất hiện, ánh nhìn lập tức đổ dồn về phía bọn họ. 

 

Vừa đặt chân vào di tích, người nhà Đàm Đài đã vây kín vòng vây, đằng đằng sát khí. 

 

Đàm Đài Minh Lý lạnh lùng nhìn Lý Quân. 

 

Một thanh bảo kiếm hiện trong tay hắn ta, kiếm khí dâng trào, trùm kín lấy Lý Quân. 

 

"Súc sinh, cậy có chút bản lĩnh mà dám cuồng ngôn. Quỳ xuống dập đầu, tao có thể cân nhắc cho mày toàn thây.” 

 

Dứt lời, đám người nhà Đàm Đài phá lên cười đắc ý. 

 

Ánh mắt họ đầy vẻ giễu cợt, khinh miệt, lạnh lùng. 

 

Trong mắt bọn họ, nhiều cao thủ cùng ra tay như thế, Lý Quân chết là cái chắc. Thấy vậy, Lý Quân cũng không nói nhiều. Kình lực tụ lại trên lòng bàn tay, theo đó là tiếng rồng gầm vọng ra. 

 

Bách Long Ngự Phong Lôi vừa được anh sáng lập, đang cần thực chiến để mài giũa. 

 

Đằng xa, những người vào di tích vốn định rời đi, thấy vậy đều dừng bước, muốn xem kết cục ra sao. 

 

Đám người Tô Thiền Tuyết, Tống Khinh Doanh cũng lần lượt xuất hiện. Ai nấy đều tò mò không biết lý do gì mà Lý Quân có thể kiêu ngạo đến thế. 

 

"Lý Quân…" 

 

Đàm Đài Khinh Vũ không nhịn được cất tiếng. 

 

Vừa mở miệng đã bị Lý Quân cắt ngang: "Khinh Vũ, tôi với cô là bạn. Nhưng tôi sẽ không nương tay với tộc nhân của cô. Họ đã muốn giết tôi thì hôm nay nhất định phải chết." 

 

Nghe vậy, không ít kẻ nhìn nhau với vẻ quái lạ. 

 

Rõ ràng Đàm Đài Khinh Vũ muốn giúp Lý Quân, vậy mà anh lại nói thế. Nhà họ Đàm Đài lắm cao thủ như vậy, đến lượt Lý Quân phải nương tay sao? 

 

Đàm Đài Khinh Vũ nghe xong thì im lặng. Chính Lý Quân cũng chẳng bận tâm, cô cũng đã làm hết mức rồi. 

 

Nghe Lý Quân nói, mắt Đàm Đài Minh Lý tràn đầy châm biếm. 

 

"Đồ súc sinh, để tao xem bản lĩnh của mày thế nào.” 

 

Đàm Đài Minh Lý lập tức ra tay. 

 

Kiếm trong tay đâm thẳng về phía Lý Quân, kình khí tung hoành, sát khí lạnh rợn người. 

 

Ầm! Ầm! Ầm! 

 

Ngay khoảnh khắc mũi kiếm đâm tới, không khí vang rền như sấm. 

 

Lúc này, Đàm Đài Minh Lý như thể làm chủ tất cả, vô cùng kiêu ngạo, tự tin. 

 

Chiêu kiếm này tên là Phệ Hồn, dưới kiếm ắt có vong hồn. 

eyJpdiI6IkxJY3JTTVQ2bGp1NFFzRGZVZlZJQlE9PSIsInZhbHVlIjoiM21wREcyRVo1YUVFYVBkV01XazlEcUNlS3dpZUVqNjUzOWw2aGZcL3VreDVsQ01wdlBCVFNURVhRdjdaTDY3ZU8iLCJtYWMiOiI2OWViOTM1ZGMzZWE5OTliMTViNWJmMDExMjdlNTEwN2YxZTc2ODAzYjQ4N2JmYTIyZDkyYzQ1YjAwZjhhMTcyIn0=
eyJpdiI6IkFaMktzZk45MmdkaGZEdnNSaGdiOXc9PSIsInZhbHVlIjoiWU9peHoxekM4WDZzSURsVDdnazNVaW5sNHZvU0o0Z2IrYXFuanhEQ3lxUDIrYTlpUTk4Y3RwT1BxUWRqWGROV3IyeFFUY1wvS0RWdGpzT3B6RFVXMWVTZjErSUZuUGwyOVg3S0N0eTNiVXVUVzdsdGJEaU5HTkNFVFJaWjk5V0x2cDVqQXdmYUVHaWtSYlVwNUF3T1llK2U3WE41YUNtRXBqaFwvYjhhclpnMk09IiwibWFjIjoiZmY5YzVhZGEzYWEzZmMzMDU1N2ZkOGM5ZjRkZjU1ZDlkYjZjYmRiOTA0MTAxYzliYWFiNGIzNjkzMDhlODQzMSJ9

Advertisement
x