“Phù chú này có thể thông qua cảm ứng mơ hồ giữa trời đất để tìm người muốn tìm, phù chú xuất hiện trong sân viện có nghĩa là người sau lưng nó sắp tới rồi.”
“Người có thể vẽ loại phù chú này chắc chắn là truyền thừa thượng cổ chân chính, sợ là ngươi sẽ gặp phải kẻ địch mạnh.
“Truyền thừa thượng cổ? Thừa Phong tiền bối, ý ngài là người của Chúng Thần Điện?”
Lý Quân nhớ lần trước sương đen hóa thành phân thân và người tí hon cầm kiếm, Thừa Phong chân nhân cũng nói đây là tà thuật thượng cổ.
Theo Lý Quân biết, thế lực mà hắn đắc tội sở hữu truyền thừa thượng cổ cũng chỉ có Chúng Thần Điện.
Thừa Phong chân nhân lại lắc đầu: “Tà thuật của điện chủ Chúng Thần Điện đúng là đến từ thượng cổ, nhưng ở thời thượng cổ tà tông chỉ là tiểu đạo, còn lá phù này cao thâm hơn rất nhiều so với tà tông.
“Ở thời kỳ thượng cổ, thế lực tà công so với thế lực của lá phù này không khác nào như trời với đất.”
“Lý Quân, nếu ta đoán không nhầm, người sau lưng lá phù này tới đây vì cái Chuông Thần ở giữa mi tâm ngươi.”
“Chuông Thần để trong thành Trấn Lôi, nhìn thì giống như vật vô chủ nhưng vẫn luôn có người âm thầm quan sát từ trong bóng tối.”
“Ngươi lấy đi Chuông Thần, lúc đầu bọn họ không biết, nhưng ba ngày trước cường giả thần bí tay cầm chuông thần giết tới Chúng Thần Điện, ai ai cũng biết, cũng kinh động tới thế lực đứng sau kia.”
“Bọn họ mượn bí thuật thượng cổ tìm được ngươi, theo ta biết, chủ nhân Chuông Thần này ở thời đại đó từng là một sát thần, giết đến trên trời dưới đất máu chảy thành sông.”
“Sau khi chủ nhân Chuông Thần mất đi, bọn họ sẽ không cho phép người kế thừa Chuông Thần xuất hiện.”
“Ngươi là người kế thừa Chuông Thần, chính là mục tiêu bắt buộc phải giết của họ.”
“Thừa Phong tiền bối, chủ nhân Chuông Thần này rốt cuộc là gì?” Lý Quân cảm thấy tò mò.
Rõ ràng Thừa Phong chân nhân biết rất nhiều, nhưng mấy ngày vừa qua, ông chưa từng nói cho hắn về chuyện Chuông Thần.
Thừa Phong chân nhân thở dài, lắc đầu: “Lý Quân, bây giờ tốt nhất ngươi không nên biết chuyện về Chuông Thần, nếu không sẽ ảnh hưởng tới đạo tâm ngươi, thậm chí khiến ngươi chùn bước.”
“Huyết Ngọc Châu và Chuông Thần đều chọn ngươi, ngươi chỉ cần từng bước trưởng thành, rồi sẽ có một ngày, ngươi sẽ đủ tư cách biết được tất cả.”
“Thừa Phong tiền bối, đối phương sắp tìm tới tận nơi, ông nói hay không nói thì có gì khác nhau?”
Thừa Phong chân nhân lắc đầu: “Đương nhiên là khác, ta đoán kẻ tìm tới đây chỉ là tay sai của những người đó thôi.”
“Bây giờ bọn họ phát hiện được sự tồn tại của ngươi, muốn giết ngươi, chỉ cần ngươi giết được bọn tay sai đó, chủ nhân đứng sau bọn chúng tạm thời sẽ không làm gì được ngươi.”
“Theo ta được biết, bọn họ muốn xuất hiện cũng không phải chuyện dơn giản.”
“Quan trọng nhất lúc này, dù chỉ là tay sai nhưng bọn chúng cũng đủ uy hiếp ngươi.”
“Đừng trông mong Chuông Thần của ngươi, bọn chúng đã biết sự tồn tại của Chuông Thần thì đương nhiên sẽ có biện pháp hạn chế sức mạnh của nó.
Ban đầu Lý Quân không mấy để ý, nhưng nghe Thừa Phong chân nhân nói vậy, sắc mặt anh cũng trầm hẳn xuống.
Từng chứng kiến uy thế của chủ nhân của Chuông Thần, chỉ một tàn hồn thôi cũng đủ khiến cả Chư Thành Địa chấn động, anh đã đủ hiểu kẻ địch đáng sợ đến mức nào.
Đang nói thì bầu trời bỗng tối sầm lại.
Anh ngẩng đầu, chỉ thấy một đám mây đen phủ kín bầu trời Bạch Cốt Môn.
Trong mây đen còn lơ lửng những ngọn lửa lam u tối, lập lòe như ma trơi.
Đao A Tị xuất hiện trong tay Lý Quân. Anh ngước lên nhìn, ý chí chiến đấu sôi sục.
Bên cạnh, Thừa Phong chân nhân lên tiếng: "Là U Hồn Minh Hỏa. Đó là một món pháp bảo, từng hung danh hiển hách. Có điều thứ trước mắt chỉ là bản mô phỏng, nhưng cũng vô cùng đáng sợ."
"Tới nhanh thật." Lý Quân lẩm bẩm.
Anh vung đao, chém thẳng một nhát lên trời.
Ầm! Ầm! Ầm!
Tiếng nổ vang dội truyền đến.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất