Bạch Cốt Môn.
Mấy ngày nay, Lý Quân cũng nghe được tin tức vị cường giả thần bí ngày đó đã tới Chúng Thần Điện.
Đối phương còn nói hắn là người truyền thừa.
Lý Quân đương nhiên hiểu rõ ý nghĩa của ba chữ này.
Đối phương tới Chúng Thần Điện rõ ràng là đang ra mặt làm chủ cho hắn.
Nhưng hắn không biết người nam tử thần bí đó là sự tồn tại như thế nào?
Tàn hồn hay khí linh?
Dĩ nhiên khả năng lớn không phải là bản thể, nếu bản thể còn sống trên đời, sao lại mãi không chịu xuất thế.
Những ngày gần đây, Lý Quân vẫn luôn tu luyện trận pháp với Thừa Phong chân nhân, lĩnh ngộ ngày càng sâu về trận đạo.
Lúc này hắn mới biết, trận đạo khủng bố tới mức nào.
Chỉ chưởng thành trận, chỉ trong chớp mắt đã có thể bày ra vô tận sát trận, một khi kẻ địch không cẩn thận bị nhốt trong trận, đối phương sẽ bị luyện hóa tới chết.
Chẳng trách trận đạo từng đè lên vạn đạo, độc chiếm đầu bảng.
Lý Quân lại đến không gian tầng hai của tháp Tu La.
Hôm nay Thừa Phong chân nhân đã truyền lại cho Lý Quân đại trận Lưỡng Nghi Vi Trần, huyền diệu hơn rất nhiều so với những trận pháp trước kia.
Sau khi truyền thụ xong, với thiên tư như Lý Quân cũng không thể hoàn toàn lĩnh ngộ.
Học xong trận pháp, Lý Quân cung kính hành lễ với Thừa Phong chân nhân.
Một là cảm tạ ân truyền đạo nay của ông những ngày qua, hai là tạ lỗi vì lần trước đã mạo phạm.
Lý Quân bái xong, Thừa Phong chân nhân mới cười mỉm lên tiếng.
“Ngươi là chủ nhân Huyết Ngọc châu, ta truyền đạo pháp cho ngươi là việc nên làm, nếu ngươi muốn cảm tạ thì giúp ta làm một việc đi.”
Nghe Thừa Phong chân nhân nói vậy, Lý Quân vội vàng gật đầu: “Tiền bối cứ nói, chỉ cần việc là làm được thì ta nhất định sẽ cố gắng hết sức.”
“Được.”
Gương mặt Thừa Phong chân nhân thoáng vẻ hoài niệm: “Năm xưa ta sinh ra ở Thánh Địa, bái sư Thanh Hư Tông, trở thành đệ nhất chân truyền của Thanh Hư Tông khi đó, đáng tiếc sau này ta theo đuổi đại đạo, Thanh Hư Tông truyền thụ đạo pháp cho ta nhưng ta lại chưa từng báo đáp họ, đây là nỗi tiếc nuối lớn nhất của đời ta.”
“Ta hy vọng nếu sau này ngươi gặp đệ tử Thanh Hư Tông thì có thể chiếu cố họ.”
Lý Quân gật đầu.
Với hắn mà nói, chút yêu cầu này của Thừa Phong chân nhân chỉ là việc nhỏ, dù yêu cầu khó hơn trăm lần hắn cũng sẽ làm.
“Tiền bối yên tâm, nếu gặp người của Thanh Hư Tông, ta sẽ ra tay giúp đỡ.
Trong trí nhớ của Lý Quân, hắn chưa từng nghe thấy cái tên Thanh Hư Tông ở Thánh Địa.
Nhưng Thánh Địa có vô số môn phái lớn nhỏ, huống chi còn có những thế lực thượng cổ ẩn giấu.
Đợi xử lý xong việc, hắn sẽ đi Thanh Hư Tông một chuyến.
Rời khỏi tháp Tu La.
Lý Quân trở về trong sân viện.
Vừa xuất hiện đã cảm thấy có gì đó không đúng.
Hắn ngẩng đầu, trên cành cây trong sân viện có một con chim kỳ quái.
Toàn thân đen tuyền nhưng nhỏ hơn quạ, đôi mắt nó vô cùng quỷ dị, nhìn chằm chằm Lý Quân.
Bị nó nhìn, trong lòng Lý Quân lại thấy bực tức.
Một chỉ thành kiếm, kiếm quang bắn ra chém đôi con chim trên cành cây.
Con chim rơi xuống nhưng lại không hề có máu, nó hóa thành một tấm phù, phù bị kiếm khí chém rách, bên trong còn có ký hiệu quỷ dị.
Lúc này, Thừa Phong chân nhân xuất hiện trong sân viện, chân mày nhíu chặt, biểu cảm của ông trở nên âm trầm.
“Thừa Phong tiền bối, ngài nhận ra thứ này?”
Lý Quân hỏi.
Thừa Phong chân nhân đến từ thời đại trước, hiểu biết rộng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất