"Không đúng, hơi thở của người kia khô kiệt, cùng lắm cũng chỉ cảnh giới Thần Biến, không thể là cao thủ được. Xem ra lần này Lý Quân đến đât một mình.” 

 

 

Cả ba Lâu chủ đều tỏ ra phấn khích. 

 

Tam Lâu chủ quát lớn: "Lý Quân, lăn ra đây chịu chết!" 

 

Nghe vậy, đám người Cố sư huynh ồ lên. 

 

"Lý Quân? Chẳng lẽ cậu ta chính là sát thần Lý Quân? Bảo sao mạnh đến vậy." 

 

“Nhưng rõ ràng Vạn Bảo Lâu không chỉ đến vì di tích, mà còn nhằm vào Lý Quân.” 

 

“Tuy Lý Quân có một con cự xà cấp Chưởng giáo, nhưng ba vị Lâu chủ đều cấp Chưởng giáo, giờ phải làm sao đây?" 

 

Bọn họ đều lo cho Lý Quân. 

 

Dẫu sao kia cũng là ba vị Lâu chủ của Vạn Bảo Lâu, những người nổi tiếng khắp Chư Thánh Địa. 

 

Dù Lý Quân rất mạnh, lại có cự xà cấp Chưởng giáo, họ vẫn không tin anh có thể đánh lại ba cao thủ cùng cấp. 

 

Sắc mặt Trần Hình Thiên tối sầm lại, nói: "Lý Quân, giờ phải làm sao?" 

 

Tuy hắn ta đến Chư Thánh địa không bao lâu đã bị kẹt trong di tích, nhưng cũng từng nghe qua danh tiếng của Vạn Bảo Lâu. 

 

Lý Quân là hy vọng của tộc Cửu Lê, không thể ngã xuống ở đây. 

 

"Lý Quân, không ngờ ngươi lại rơi vào tay bọn ta đúng không?" Ba Lâu chủ Vạn Bảo Lâu nhìn anh, gương mặt âm trầm. 

 

Trần Hình Thiên do dự một thoáng rồi quyết định. 

 

"Lý Quân, tôi biết sau cung điện có một mật đạo, có thể rời khỏi di tích. Lát nữa tôi dốc hết sức kéo chân bọn họ một lúc, cậu tranh thủ chạy đi." 

 

Hắn ta và Lý Quân mới quen, tình cảm chưa sâu, nhưng chỉ cần Lý Quân sống, chắc chắn tộc Cửu Lê sẽ được chấn hưng. 

 

Khác với Lý Quân, tình cảm hắn ta dành cho tộc Cửu Lê còn nặng hơn cả sinh mệnh của mình. 

 

Lý Quân chỉ mỉm cười: "Không sao, gà vườn chó xóm cả thôi." 

 

Nói xong, anh đi thẳng về phía đám người Vạn Bảo Lâu, cất giọng: "Các ngươi là ba Lâu chủ của Vạn Bảo Lâu? Ba anh em rủ nhau đến nộp mạng, cũng là một câu chuyện đẹp đấy." 

 

"Chết rồi còn to mồm. Lý Quân, không có cao thủ chống lưng, ngươi chẳng đáng một xu." Tam Lâu chủ lạnh lùng nói. 

 

Đao A Tỳ xuất hiện trong tay Lý Quân, ánh đao lóe lên. 

 

Lý Quân quay sang dặn đám người Cố sư huynh: "Các người lùi ra sau một chút, kẻo lát nữa máu bắn lên mặt." 

 

Đám người Cố sư huynh chỉ biết cười khổ, họ nào tin Lý Quân thắng nổi. 

 

Dù sao đó cũng là ba vị Lâu chủ Vạn Bảo Lâu, toàn là cao thủ cấp Chưởng giáo, danh tiếng lừng lẫy khắp Chư Thánh Địa. 

 

Lúc này, người Vạn Bảo Lâu đã vây chặt Lý Quân, ai nấy đều muốn lập công trước mặt Lâu chủ. 

 

Đối mặt ba cao thủ cấp Chưởng giáo, Lý Quân vẫn bình thản lạ thường. 

 

Điều đó khiến ba Lâu chủ có chút  bồn chồn. 

 

“Rốt cuộc sự tự tin của tên này đến từ đâu? Không có cao thủ chống lưng, hắn không thể đánh lại nổi ba người bọn mình.” Đại Lâu chủ bước lên một bước. 

 

"Lý Quân, phân bộ Toại Thành của Vạn Bảo Lâu có phải do ngươi diệt không?" Đại Lâu chủ hỏi. 

 

Lý Quân thản nhiên gật đầu: "Đúng. Tiện tay tôi cũng gom sạch đồ trong bảo khố rồi." 

 

"Muốn chết!" 

 

"Gan to đấy!” 

 

"Hôm nay ta không chỉ giết ngươi, mà còn phải lấy lại hết bảo vật của Vạn Bảo Lâu mà ngươi cướp, cả cơ duyên ngươi có được trong di tích này cũng đều là của bọn ta!" Đại Lâu chủ đã bị anh chọc giận hoàn toàn. 

 

"Đại Lâu chủ, để thuộc hạ đối phó hắn." Lúc này, một lão giả lao ra từ sau lưng Đại Lâu chủ, lòng bàn tay dùng sức, chộp thẳng về phía Lý Quân. 

 

Đó là Đại trưởng lão của Vạn Bảo Lâu, chỉ dưới ba Lâu chủ. Trận này mà ba Lâu chủ tự mình ra tay thì lại hạ giá quá. 

 

Mà trưởng lão bình thường thì chưa chắc là đối thủ của Lý Quân, để Đại trưởng lão xuất thủ là thích hợp nhất. 

 

Bàn tay xé toạc không khí, kèm những tiếng xé gió, úp thẳng xuống Lý Quân. 

 

Đại trưởng lão này cũng là Bán Bộ Thần Cảnh đỉnh phong, cao thủ cấp Chưởng giáo. 

 

Nhưng so với những kẻ đã chết dưới tay Lý Quân như Lâm Lạc, Vương Lương, ông ta còn kém xa. 

 

Khi bàn tay sắp chạm đến người, Lý Quân mới ung dung gõ nhẹ lên cổ tay. 

 

Thân hình Chúc Xà vươn dài. 

 

“Cái danh sát thần của ngươi cũng chỉ dựa vào cao thủ đứng sau mà thôi. Dám đắc tội Vạn Bảo Lâu, hôm nay lão phu phải lấy mạng ngươi!" Ánh mắt Đại trưởng lão lạnh băng. 

 

Nhưng ngay sau đó, sắc mặt ông ta bỗng tái mét lại. 

 

Chỉ thấy một con cự xà đỏ rực đột ngột hiện ra, há cái miệng dữ tợn muốn cắn nuốt ông ta. 

 

Ông ta khựng lại, da đầu tê dại. 

 

"Dị thú cấp Chưởng giáo? Không thể nào?" 

 

Ông ta không do dự mà lùi về sau. 

 

Tu vi Bán Bộ Thần Cảnh đỉnh phong của ông ta toàn nhờ đan dược chồng lên, sao bì kịp với cao thủ chân chính được, hơn nữa đây còn là dị thú cấp Chưởng giáo, mức độ khủng bố chỉ có hơn chứ không kém. 

 

Nhưng ông ta vẫn chậm, mới lùi được hơn một trượng thì biển lửa đã bao trùm xuống. 

 

Ông ta dốc toàn lực chống đỡ, nhưng vẫn bị lửa quật văng lên, còn chưa kịp rơi xuống thì đã bị cái miệng khổng lồ của Chúc Xà cắn nuốt. 

 

"Phụt!" 

 

Một bãi máu bắn tung tóe. 

 

Thân thể bị cắn làm đôi rơi bộp xuống đất. 

 

Cảnh tượng ấy khiến những người có mặt ở đây vô cùng chấn động. 

 

Con rắn này mạnh đến mức vô lý. 

eyJpdiI6ImRRZHFuNm9EaDNKNDlmOW55UkVtTVE9PSIsInZhbHVlIjoibFljQXllZVVoaVQ2U0Y4R3Z2dTRrNWFOM2RWSTdidTZiK2Q2NDY5bEM1dlZaNWs4WFgzZzhHTlJvd0JNVG5TeiIsIm1hYyI6IjE2NDFiMTNhNDJmYmMyZjI4NmE0ODFhMDFmZmY3MDhkY2NkMTdkYTc4ODlkYTUxOTk1YWY5OGIzZDdiN2I3ODEifQ==
eyJpdiI6Ijl2YjNnM2VMcXR6MldMTzhjNG1qK1E9PSIsInZhbHVlIjoiSUc5M0Z0WGlTYk9LcGNTbk9KUEEyeGVFbm9Ed3dQSUhSVnlNN0J2MmkrMFFMcFMxd1FOZTJZUW1MNm9CMDRNY1QrcTE0UGlnZldcLzhiMWwyRWU2aHF5ZjFKMDNtR29Ub05ia0d5Ujd0WUpvSG8xZDkzZHNWbEg5Y1JsTDBURlhOR1B3WitLWjFkSXdJN1RaQ0xnMHNISG51OXlGQjQxSnZFdVR4ekplR0RnVG56YStGREV5MGF5OCtPWlBnRGtVeEhSclNDVjZGSms3OVwvNnBZUXdVd1g3VnFKTUJ5V2daNXJWR2tCMHBZOWlhbkJMMUx2OUFFU3NlR3VrdnV3d2dlVkc1Y2pIMlFyc1d5NlRrc2ppMDlSb2JhRk9mRklKSzZtdEZcLzJGMFwvRGNtU1ZsQmNRQmVraURKTDRoakJiYWx1IiwibWFjIjoiOTAxMTRjN2UzMzNhNmM4OTIxMjI5MTA2ZjY1ZjA5YmFiNjg4OGU5MDBlZWQwYmQ5ZWMwMjdmODE0MjBjYjY4YyJ9

Advertisement
x